Mọi người trò chuyện một lúc lâu thì chủ nhà mới về đến.
Cố Uyển Như đón chồng bằng cái ôm thân mật, có thể thấy tình cảm giữa hai vợ chồng được duy trì rất tốt, đặc biệt là khi nói chuyện với vợ thì gương mặt người đàn ông luôn ẩn chứa ý cười.
"Tình cảm của ba mẹ tớ vô cùng tốt, vì mẹ mà ba nhẫn tâm để tớ ở một mình " Diệp Lâm Lâm lộ ra vẻ mặt lại bị ăn cẩu lương rồi nói thầm với Thẩm Ngữ.
Trước kia nhà của gia đình Diệp Lâm Lâm là ở trung tâm thành phố, rất tiện cho việc đi học và đi làm, nhưng nghe Diệp Lâm Lâm nói là vì muốn cho mẹ mình an tâm dưỡng bệnh nên mấy năm qua bọn họ mới chuyển đến biệt thự khá hẻo lánh ở ngoại ô này, bởi vì môi trường xanh ở đây rất tốt, thích hợp cho việc dưỡng bệnh.
Thẩm Ngữ gật đầu đồng ý, những người yêu nhau là hai cực nam châm trái dấu hút nhau, dù là người ngoài thì cũng có thể cảm nhận được tình yêu đó.
"Lâm Lâm đã từng nói với chúng ta là sẽ dẫn bạn đến đây nghỉ hè, anh còn nhớ không? Chính là Tiểu Ngữ mà Lâm Lâm hay nhắc đến đó." Khóe miệng Cố Uyển Như gợi lên một nụ cười nhẹ rồi giới thiệu Thẩm Ngữ với chồng mình, "Tiểu Ngữ, đây là chú Diệp."
Thẩm Ngữ lập tức đứng lên, hơi khom lưng chào ba của Diệp Lâm Lâm.
Người đàn ông đẹp trai cao lớn trước mặt đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ rồi cúi đầu hỏi han tình hình sức khỏe của vợ.
Đúng lúc này, trong đầu cô lại vang lên âm thanh máy móc quen thuộc.
"Đinh Đối tượng công lược Diệp Lệ Thành, nam, ba mươi tám tuổi, tính cách lạnh nhạt cổ hủ.."
công lược "Công" có nghĩa là tiến công, "lược" có nghĩa là chiến lược. Theo nội dung của bộ truyện thì công lược ở đây có nghĩa là lên kế hoạch chiếm giữ một vị trí có mục tiêu định sẵn.
Thẩm Ngữ khó có thể miêu tả sự chua xót trong lòng, tình yêu mà cô vốn đang hâm mộ lại trở thành một vấn đề nan giải mà cô khó có thể giải quyết.
Cô làm sao mà công lược đây? Người ta yêu nhau mười mấy năm, hơn nữa thái độ của Diệp Lệ Thành còn lạnh nhạt như vậy, chỉ sợ tới gần thôi cũng đã khó rồi.
Nhưng vì giá trị sinh mệnh nên cho dù có khó đến mấy cũng không được từ bỏ.
Thẩm Ngữ bắt đầu đánh giá người đàn ông ngồi đối diện Tuy là đã ba mươi tám tuổi nhưng thoạt nhìn thì chỉ có hai mươi bảy hoặc hai mươi tám tuổi thôi, vẻ ngoài nhã nhặn, da có hơi trắng, bởi vì gương mặt nghiêm nghị nên khí chất cũng sắc bén, chiều cao thì hẳn là tầm một mét tám bảy. Nói ngắn gọn thì những đặc trưng này cộng lại sẽ bằng ba chữ Chớ lại gần.
Lúc này Thẩm Ngữ mới cẩn thận quan sát Cố Uyển Như, giống với Diệp Lâm Lâm, cô ta có dáng người hơi gầy, vẻ ngoài cổ điển dịu dàng, không thể nói là quá đẹp nhưng khí chất rất được, là điển hình của một người đẹp có khí chất.
Mẫu người khác hoàn toàn với mình, Thẩm Ngữ có chút nhụt chí, nói không chừng bản thân không phải mẫu người mà anh sẽ thích.