Đêm hôm đó, Diệp Lệ Thành theo lẽ thường quay về phòng ngủ, vừa vào cửa thì Cố Uyển Như đã mở miệng hỏi "Lệ Thành, có phải là anh không chạm vào Thẩm Ngữ đúng không?"
Diệp Lệ Thành trầm mặc, anh không muốn nói dối vợ.
Cố Uyển Như thấy vậy thì trong lòng rất phức tạp, cô ta vui vì chồng chung thủy với mình, nhưng nếu cứ như vậy thì cô không thể nào mang thai được.
Cô ta hiểu rõ tình cảm mà chồng dành cho mình, nhưng đây là bất đắc dĩ mà
Cố Uyển Như thở dài, xuống giường ôm lấy chồng mình, "Lệ Thành, em biết anh không muốn phản bội em, nhưng em.. Em thật sự muốn sinh cho anh một đứa con trai.."
"Anh không biết mẹ đối xử bất công như thế nào đâu, mẹ luôn nhìn Tô Hoa bằng vẻ mặt vui vẻ hòa nhã, nhưng khi vừa nhìn thấy em thì chút vui vẻ đó đều biến mất, không phải là vì em không có con trai hay sao. Thế nên em rất muốn có một đứa con trai, nếu không thì chúng ta không có chút địa vị nào trong nhà đâụ."
Trong lúc nói chuyện, nước mắt Cố Uyển Như đã rơi đầy mặt, Diệp Lệ Thành nhìn thấy thì đau lòng không chịu được, anh vội hứa là ngày mai sẽ thử xem thế nào.
Công việc phiên dịch
Buổi sáng hôm sau, Diệp Lâm Lâm lén sang năn nỉ Cố Uyển Như.
"Mẹ, mẹ giúp Tiểu Ngữ một chút đi, tháng sau cậu ấy phải đi làm thêm ở quán café đó, mẹ có thể tìm một công việc nhàn nhàn cho cậu ấy làm được không? Hay là để cậu ấy ở đây dạy con làm bài tập được không mẹ, con không nỡ để cậu ấy đi làm."
Còn có việc này nữa à? Sao Thẩm Ngữ không nói gì với cô ta hết vậy?
Cố Uyển Như hơi nhăn lại mày, Diệp Lâm Lâm tưởng cô ta không chịu nên lại tiếp tục làm nũng.
Từ trước đến giờ Cố Uyển Như đều rất nuông chiều con gái, huống chi lần này còn có hợp đồng nên cô ta không chút do dự mà đồng ý.
"Tốt quá, con yêu mẹ nhất trên đời " Diệp Lâm Lâm vui vẻ hôn lên mặt Cố Uyển Như, "Con đi tìm Tiểu Ngữ đây, mẹ nhớ là đừng có nói với Tiểu Ngữ là con nhờ mẹ nha, cậu ấy sẽ không vui đâụ"
"Mẹ nhớ rồi, mẹ nhất định sẽ giữ bí mật mà." Cố Uyển Như chọc nhẹ lên trán con gái mình, cưng chiều nói, "Đi chơi đi."
Cố Uyển Như nhìn bóng dáng vui vẻ của con gái mình rồi lộ ra nụ cười nhợt nhạt.
Đợi sau khi giải quyết xong chuyện này cô còn phải giải quyết chuyện không cho chồng mình tiếp xúc với Thẩm Ngữ nữa.
Lúc đang ăn tối, Cố Uyển Như chợt nói với Thẩm Ngữ "Tiểu Ngữ, dì nghe Lâm Lâm cháu rất giỏi phiên dịch phải không? Gần đây chú Diệp có mấy tài liệu cần được dịch sang tiếng Anh, nếu cháu rảnh thì lát nữa cháu đến phụ một chút được không, coi như là rèn luyện thêm."
Giỏi phiên dịch? Thẩm Ngữ nghi ngờ nhìn Diệp Lâm Lâm.
"Đúng vậy, Tiểu Ngữ có thể coi phim nước ngoài mà không cần xem phụ đề luôn." Diệp Lâm Lâm tự hào PR cho bạn mình.
Thật ra Diệp Lâm Lâm nói cũng không sai, Thẩm Ngữ có mơ ước đi du học nên cô đã rất chăm chỉ học tiếng Anh, đặc biệt là sau khi cha mẹ qua đời thì cô lại càng không muốn ở Trung Quốc nữa.
Thấy Thẩm Ngữ không nói, Diệp Lâm Lâm dùng khuỷu tay chọt chọt cô, "Đúng không Tiểu Ngữ?"
"Ừa." Thẩm Ngữ bất đắc dĩ, đành phải gật đầụ