⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc Nhạn không có động thái gì, cho Lục Dĩnh thêm 10 lá gan cô cũng không có can đảm nhả nó ra, chỉ có thể ngoan ngoãn liếm láp tinh dich vừa rồi vì nuốt không kịp mà rơi ra ngoài, nước miếng của cô cũng vì nuốt không kịp mà sớm đã chảy ướt đám lông của hắn..
"Ngủ một chút, còn hai tiếng nữa mới tới giờ cơm." Lạc Nhạn cuối cùng cũng lên tiếng. Hắn xoay người để cô có thể đặt lưng nằm xuống giường xong vẫn như cũ không có ý định rút ra.
Lục Dĩnh bất lực mà đưa đôi mắt ngập nước lên nhìn hắn, miệng cô quả thực rấtmỏi. Hơn nữa nếu vô tình ngủ quên không cẩn thận để răng cọ vào dương vật lớn không chừng có thể khiến hắn tức giận mà trừng phạt cô.
"Muốn nói cái gì?" Lạc Nhạn vừa hay bắt được ánh mắt đó, kéo ra một chút để cô có thể nhả ra.
"Nhạc ca ca, Tiểu Dĩnh mỏi lắm." Lục Dĩnh choàng tay thay thế miệng nhỏ nắm lấy nó. Cự vật vừa rồi xuấtra có chút mềm đi ngay lập tức dường như muốn cương cứng trở lại. "Để Tiểu Dĩnh nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục làm cho anh được không?"
Lạc Nhạn nhướng mày lên.
Hắn cũng không nói gì, chỉ là bàn tay nắm lấy tóc cô xiết chặt có chút đau đớn.
Dù trải qua chuyện này bao nhiêu lần, Lục Dĩnh vẫn không nhịn được cảm giác tủi thân muốn khóc. Bọn họ đều luôn như vậy, cho dù cô có mỏi mệt bao nhiêu cũng buộc phải hoàn thành yêu cầu phụcvụ. Cô chỉ có thể cúi xuống che đi ánh mắt u sầu, sau đó đưa miệng ngậm lấy nó.
Độ nóng ấm cùng ẩm ướt tɾong miệng trực tiếp làm nó to thêm một vòng.
Còn phải giữ như vậy ít nhất 2 tiếng nữa. Lục Dĩnh còn cho rằng bản thân không thể ngủ nổi, không ngờ rấtnhanh đã thiếp đi. Đêm qua bọn họ chơi đùa từ chiều đến rạng sáng như vậy sớm đã tiêu hao của cô gần hết thể lực, hiện tại còn vừa khẩu giao cho Lạc Nhạn.
Cơ thể nhỏ bé thật sự không thể chịu nổi nữa. Miệng và tay mỏi như muốn tách ra khỏi cơ thể, toàn thân lại vẫn còn đau đớn của đêm qua, hơn nữa mùi tinh dich quyện với mùi hươռg nam tính của hắn cũng khiến cô bị đè ép mà thở khó nhọc.
Chưa qua đến 2 giờ đồng hồ Lạc Nhạn bỏ văn kiện xuống, ôm Lục Dĩnh dậy, hắn trực tiếp bế cô vào nhà t͛ắm. Đặt Lục Dĩnh lên chiếc ghế trước bồn rửa mặt để cô có thể súc miệng, bản thân thì tiến tới bồn t͛ắm lớn xả ra nước ấm
Hơi nước nóng không ngừng bốc lên tạo thành khung cảnh mờ ảo.
⬅ Trước Tiếp ➡