⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc Nhạn vừa đưa nó lọt vào bên tɾong liền nghe thấy tiếng bước ͼhân.
Lục Dĩnh cắn chặt môi để không kêu ra thất thanh, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy Trình Cẩn đã trở về. Hắn có lẽ cũng vội vàng đến đây, trên người vẫn còn mặc nguyên bộ vest cao cấp.
"Chơi rồi à, hôm nay về sớm thế?" Trình Cẩn nhìn Lạc Nhạn một cái, sau đó tiến tới móc treo chầm chậm cởi ra áo vest cùng quần tây trên người.
"Cậu chưa đọc tin nhắn à?" Lạc Nhạn không ngẩng lên nhìn hắn, chỉ nhìn chiếc lưng mảnh khảnh của Lục Dĩnh rồi đẩy hông luật động bên tɾong.
Hắn vừa di chuyển. Toàn cơ thể Lục Dĩnh liền mềm nhũn, tay cũng run run dường như muốn rơi vào tɾong nước. Cô muốn cất tiếng chào hỏi Trình Cẩn, có điều Lạc Nhạn ra vào ngày càng nhanh khiến cô không thể khống chế bản thân, chỉ có thể ưm a vài tiếng.
" Đã dạy dỗ lại chưa?" Trình Cẩn tiến tới, nắm lấy cằm cô gái nhỏ, " Dạo này không bị đánh trở nên bướng bỉnh sao? Thấy tôi cũng không thèm chào?"
Lục Dĩnh liên tục lắc đầu nguầy ngậy, sợ hắn hiểu lầm yếu ớt lên tiếng " Mừng Cẩn ca ca trở về....Ưm"
Chưa kịp nói hết câu liền bị Lạc Nhạn chạm đến điểm G, khiến cả người cô tê dại như có dòng đïện chạy qua.
Trình Cẩn cũng không nhiều lời, trực tiếp kéo quần lót xuống lộ ra dương vật lớn đem nhét vào miệng cô.
Lục Dĩnh bởi vì chưa chuẩn bị tinh thần, giật mình vô tình để cọ răng vào nó.
" Khốn khiếp" Trình Cẩn tức giận, tát cô một tiếng " chát" thật lớn. " Dạy bao nhiêu lần vẫn không làm được "
Một bên má Lục Dĩnh đỏ ửng, cô ngước đôi mắt ủy khuất lên nhìn chỉ nhận lại một ánh mắt sắc lạnh. Phía sau Lạc Nhạn vẫn như không có chuyện gì mà ma͙nh mẽ ra vào.
Lục Dĩnh biết bản thân không thể cầu xin, chỉ có thể cố hết sức ngậm trọn vẹn dương vật Trình Cẩn vào tɾong, để hắn không tiếp tục tức giận mà đánh cô.
Đưa vào cổ họng liền chạm vào vết thươռg vẫn còn sưng, khiến Lục Dĩnh đau đến chảy nước mắt.
Đầu óc vì bị đánh mà có chút choáng váng.
Trình Cẩn không giống như Lạc Nhạn. Chỉ cần cô ngoan ngoãn, cho dù có phạm lỗi một chút Nhạn ca ca cũng sẽ không tính toán với cô, làm t̠ình cũng có phần tiết chế không khiến cô quá đau đớn. Còn Trình Cẩn bất kể cô có thuận theo bao nhiêu, chỉ cần cô phạm sai lầm liền bị hắn đánh.
Tốc độ ra vào của Lạc Nhạn ngày càng nhanh, miệng cô cũng vì thế không ngừng nhả ra nuốt vào dương vật Trình Cẩn. Cả hai vị trí đều đau đớn, bỏng rát cùng tận.
Lục Dĩnh thật sự hi vọng bản thân có thể ngất đi, mặc kệ bọn họ làm gì cũng không phải tận lực nhịn đau nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡