Chương 41
Anh ấy… chắc không giống như phim truyền hình, trước đó biểu hiện ra ngoài không có gì đều là giả, hiện tại định giết tôi trong nhà tân hôn mới là thật chứ?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, tôi càng nghĩ càng tự mình hù mình, càng nghĩ càng sợ.
Trời tối, gió lớn.
Chỉ có hai chúng tôi.
Mà tôi lại chính là kẻ đã phá hoại cuộc hôn nhân mỹ mãn của anh và bạn gái.
Nếu anh ấy thật sự muốn giết tôi thì chờ đến lúc cảnh sát tới, chắc tôi cũng thành cái xác khô rồi.
Đúng lúc này, “ting” một tiếng, thang máy dừng lại.
Cư Diên bước ra trước.
Tôi đứng trong thang máy trống trơn, nuốt khan một cái, nghĩ nếu bây giờ mình chạy thì vẫn còn kịp, nếu không sau này chỉ có thể hối hận trong hơi thở cuối cùng kiểu “giá mà vừa rồi mình không bước ra khỏi thang máy…”
Nhưng…
Chết thì chết
Đợi đến khi chị gái nhìn thấy xác tôi, ích nhất chị sẽ biết tôi đã hối hận đến thế nào.
Tôi bước ra khỏi thang máy.
Nhà tân hôn ở tầng 27, mỗi tầng là một căn, từ thang máy tới cửa có một hành lang bằng kính, đứng ở độ cao này có thể nhìn bao quát cả thành phố.
Lần đầu đứng ở nơi cao như vậy, tôi phát hiện mình hơi sợ độ cao, phải bám vào lan can mới dám đi đến cửa.
Vừa vào nhà, tôi không kìm được mà “woa” một tiếng.
Tôi thừa nhận tiếng “woa” này hơi phóng đại, nhưng tôi thật lòng thấy căn nhà này vừa rộng vừa đẹp.
Phong cách, thiết kế, vật liệu tôi không rành, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, căn nhà này với tôi chính là kiểu biệt thự xa hoa.
Nếu chị tôi nhìn thấy căn nhà này, chắc chắn sẽ nguôi giận.
Rèm cửa chính là màu tôi đã chọn, nhưng hình như nó lại là thứ xấu nhất trong nhà.
Anh Cư Diên đúng là… rõ ràng mắt thẩm mỹ của anh ấy rất tốt, sao lại để tôi chọn rèm chứ.
Chọn hỏng rồi đó
Anh ấy đi đến bật điều hòa, cởi áo khoác, tự nhiên hỏi tôi
“Anh chưa ăn tối, giờ đi làm đồ ăn, còn em?”
“Em à?” Thấy anh không có ý định giết mình, tôi cũng thấy hơi đói, qua loa ngồi xuống “Em ăn gì cũng được."
Nhà tân hôn còn rất mới, chẳng có bao nhiêu không khí người ở, chắc anh Cư Diên vẫn chưa dọn vào sống, chỉ chuẩn bị chút nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh.
Anh ấy rất nhanh đã làm xong hai món mặn, một món canh, tôi cúi đầu ăn cơm.
Tôi tưởng anh sẽ nhân lúc ăn mà hỏi chuyện của chị tôi, nhưng suốt bữa cơm, anh không nói lấy một câụ
Ăn xong tôi dè dặt nói “Hay là... để em rửa bát đi."
Cư Diên liền giao cho tôi, còn mình cầm một lon nước uống đi ra ngoài.
Tôi rửa bát xong, vừa quay người lại thì phát hiện anh ấy chẳng biết từ khi nào đã đứng ở cửa bếp, lặng lẽ nhìn tôi không nói một lời.
Trời ạ, làm tôi giật hết cả mình.
Tôi cười một cách lúng túng “Anh Cư Diên?”
Vừa liếc mắt đã thấy một con dao thái ở khá gần tay anh.
Thôi rồi, bữa cơm vừa rồi chẳng lẽ là bữa cơm cuối cùng?
Không được đâu nhé, anh nấu ăn nhạt như vậy, em thật sự còn chưa ăn no đâu
Thấy tôi căng thẳng, anh bóp dẹp lon nước rỗng trong tay, giơ tay ném vào thùng rác bên cạnh tôi, quay người nói “Đi thôi, anh đưa em về.”
Tôi “Hả?”
Vậy là về rồi sao?
Không phải định bàn chuyện của chị tôi à?
Cư Diên không nhắc đến chị lấy một câu, đưa tôi đến đây chỉ để nấu một bữa ăn khuya?
Hay là ban đầu anh ấy định bàn về chuyện của chị, nhưng vừa thấy tôi liền chẳng còn tâm trạng?
Thôi vậy, không hỏi nữa, đều là lỗi của tôi.