Chương 46
Tôi nhắn lại Này Đó là bạn trai của chị tôi, con rể tương lai của bố mẹ tôi, anh rể tương lai của chúng ta đó Gì mà "tên đàn ông đó" chứ Nói năng tử tế chút đi.
Yến Lạc Hôm qua anh ta tìm cậu làm gì?
Chuyện về căn nhà tân hôn tôi nghĩ nói với Yến Lạc chắc cũng không sao, vì cậu ấy là người ngoài, hơn nữa biết chừng mực, sẽ không nói với chị gái tôi.
Thế là tôi kể hết chuyện căn nhà tân hôn cùng chiếc vòng phỉ thúy cho cậu ấy nghe, nghĩ một lúc lại kể luôn nguyên nhân thật sự khiến nhà tôi ầm ĩ trong dịp Tết.
Yến Lạc quan tâm tôi như vậy, giấu cậu ấy chuyện gì tôi cũng thấy không nên.
Nhưng sau khi đọc xong “bản tự thú” đầy tội lỗi của tôi, cậu ấy lại im lặng thật lâụ
Tôi bắt đầu thấy bất an.
Hôm nay có phải tôi đắc ý quá mức rồi không?
Cho dù mẹ và chị tôi đều đã tha thứ cho tôi, nhưng có lẽ đây là lần đầu Yến Lạc nhìn thấy bộ mặt xấu xí nhất của tôi.
Cậu ấy sẽ không vì thế mà ghét bỏ tôi, rồi cắt đứt quan hệ với tôi chứ?
...
Thật lâu sau đó mà Yến Lạc mà vẫn không nhắn lại khiến tôi thấp thỏm không yên.
Xách đồ trên tay, tôi nói với bố mẹ “Yến Lạc về rồi mà con vẫn chưa sang nhà cậu ấy lần nào, bố, mẹ… con qua thăm chú dì Yến được không?”
Bố tôi gật đầu, lại nói thêm “Hay là lát nữa bố đi cùng con, họ tặng mình nhiều đồ như thế, bố vẫn chưa kịp đáp lễ.”
Mẹ tôi nhanh chóng hỏi “Tặng gì cơ?”
“Nhiều lắm, em về xem là biết.”
Rõ ràng là mẹ tôi rất để ý, nhưng lại giả vờ không quan tâm
“Có gì đáng xem đâu, chắc toàn đồ rẻ tiền thôi…”
Tôi lè lưỡi sau lưng bà ấy.
Không biết mẹ tôi lấy đâu ra nhiều ác cảm với nhà họ Yến như vậy nữa.
Bố mẹ Yến Lạc đối xử với tôi rất tốt, với nhà tôi cũng luôn thân thiện, mẹ tôi rốt cuộc bất mãn họ chỗ nào vậy?
Về đến nhà, mẹ tôi lập tức chạy tới chỗ quà cáp, lục lọi một lượt xong cũng không nói là đồ rẻ tiền nữa, mà bẻ “rốp rốp” mấy gói hạt dẻ nhà họ Yến tặng ra ăn “Ừm, cũng được.”
Quà mà anh Cư Diên tặng khi đến gặp bố mẹ tôi vào dịp Giáng Sinh vẫn còn nhiều thứ chưa khui. Bố tôi đã tính tổng giá trị rồi, phòng khi sau này trở mặt thì trả lại tiền là được, đồ thì khỏi trả, tự mình giữ lại dùng.
Bố tôi chọn ra vài thùng hàng tốt, mẹ tôi đứng bên kiểm đếm “Ơ, rượu vang sao thiếu hai chai? Trà cũng mất hai hộp… Ối trời, bộ sơn hào hải vị cũng không thấy đâu ”
Mẹ tôi túm lấy tay áo bố “Tốt nhỉ, ông mang quà con rể tôi tặng đi biếu họ hàng bên ông à? Họ trả lại ông cái gì? Dưa méo táo hỏng hay cá ươn tôm thối? Hay năm nay chẳng lẽ ngay cả hạt dưa cũng không có?”
Đỉnh thật, đoán đúng hết rồi, mẹ tôi còn hiểu rõ họ hàng của bố tôi hơn cả ông ấy.
Lại nói, năm nay hai nhà đó không những không đáp lễ, mà còn lừa mất của bố tôi bốn vạn tệ.