Lồng Pha Lê
Chương 49
⬅ Trước Tiếp ➡

Tôi nghe ra được ẩn ý trong lời nói của mẹ mình, lập tức giận đến mức siết chặt hai tay "Giữa ban ngày ban mặt, bọn con còn có thể làm gì? "
Yến Lạc giải thích “Cà Ri tè lên người cậu ấy, cháu bảo cậu ấy cởi ra để giặt thôi.”
Cà Ri vốn rất thân thiện, nhưng nó không thích mẹ tôi, trốn sau chân Yến Lạc, gầm gừ.
Mẹ tôi lúc này mới chú ý đến vết nước trước ngực tôi, biết đã trách oan, nhưng với tính tình của bà ấy tuyệt đối sẽ không xin lỗi, chỉ khẽ hắng giọng “Không cần cởi nữa, đi thôi, về nhà giặt. Yến Lạc photo xong chưa?”
Yến Lạc quay đầu liếc nhìn máy in, nói với mẹ tôi “Dì, dì ra ngoài ngồi thêm một chút, còn phải đợi vài phút nữa.”
Sau đó cậu ấy quay sang tôi “Liên Hạ, thay áo đi, giặt ở nhà tôi. Nước tıểu chó phải khử mùi, nhà tôi có dung dịch tẩy rửa chuyên dụng.”
Mẹ tôi bị chặn khéo, không tiện nói gì thêm, bèn quay sang nhắm vào tôi “Mày xem mày kìa, quần áo đẹp mặc trên người mày cái nào cũng không biết giữ, rảnh rỗi lại ôm chó làm gì? Đúng là chỉ biết gây thêm phiền toái cho người khác.”
Nói xong, bà ấy còn mở toang cửa phòng rồi mới chịu đi ra.
Tôi ủ rũ ngồi xuống mép giường, Yến Lạc vỗ vai tôi an ủi, cầm áo bẩn ra ngoài.
Chiều hôm đó, khi mẹ tôi đang ngủ trưa, tôi và bố rón rén rời khỏi nhà.
Cả bố tôi và Yến Lạc đều không muốn tôi gặp Cư Diên nữa.
Tôi nghĩ không gặp thì không gặp thôi, tôi cũng chẳng muốn gặp anh ấy lắm, chỉ cần việc được giải quyết là được.
Chưa bao lâu sau khi trở lại trường, bố nhắn tin cho tôi, nói đã trả lại chiếc vòng rồi.
Tôi hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng yên ổn rồi.
...
Tuần tiếp theo, tôi ăn ngon ngủ yên, hiệu suất học tập cũng cao hơn hẳn.
Kết quả kiểm tra tuần vừa công bố, tôi không chỉ quay lại mức điểm chuẩn của trường hạng nhất, mà còn cao hơn kỳ thi mô phỏng trước đó mười điểm
Trong buổi tự học tối, thầy chủ nhiệm gọi từng học sinh theo số ghế vào văn phòng nói chuyện, đến tiết cuối thì tới lượt tôi.
Học sinh lớp 12 bận, giáo viên cũng vậy, đến tám chín giờ tối vẫn chưa về, trong phòng giáo viên thoang thoảng mùi cà phê lẫn mùi tất hôi.
Tôi đi đến bàn thầy chủ nhiệm, thầy ra hiệu cho tôi ngồi xuống, trên tay cầm bảng điểm từ đầu năm đến giờ của tôi “Liên Hạ, lần này em thi khá lắm.”
Tôi có chút đắc ý nhưng vẫn giả bộ khiêm tốn “Cũng tạm thôi ạ, Yến Lạc đã giúp em nhiều lắm.”
“Ừ, em ấy học rất giỏi, hai đứa lại là bạn thân, em nên học hỏi em ấy nhiều hơn.” Thầy đặt bảng điểm xuống “Thầy thấy tuần này tâm trạng em cũng tốt nhỉ."
Thầy chủ nhiệm rất dễ gần, nên trước mặt thầy tôi cũng không gò bó “Thầy cũng nhận ra ạ?”
“Nhận ra sao không, tinh thần của em ảnh hưởng rất lớn đến thành tích. Tinh thần tốt thì có thể vươn tới trường trọng điểm, tinh thần kém thì trường hạng hai cũng khó. Nói xem, dạo này ở nhà có chuyện gì không?”
Tôi cười hì hì “Ban đầu thì có, nhưng giờ giải quyết xong rồi thầy."
“Dạo này thầy định tới nhà hỏi thăm em, nói chuyện với bố mẹ em về tình hình của em một chút. Bố mẹ em có ở nhà không?”
“Thầy đến nhà em sao? Khoan đã, thầy sẽ không kể xấu em chứ?”
Thầy giáo bị tôi chọc cười “Tất nhiên là sẽ kể, thầy sẽ nói với họ là em ăn vụng trong giờ học.”
“Đừng mà thầy Hôm đó là em đói thật, vừa ăn một miếng đã bị thầy bắt rồi còn đâụ”


⬅ Trước Tiếp ➡