Long Sàng Hoan Ái
Chương 2
⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên hắn cúi người, liếm đi nước mắt của nàng sau đó cắn vào cổ nàng, giống như kiếp trước vậy, mỗi một lần như thế chẳng khác nào có lưỡi kiếm sắc bén đang uy hiếp chiếc cổ nhỏ bé kia.
Đào Hoa kinh hoảng, nàng khó khăn ngẩng đầu thì nhìn thấy thân thể của mình phủ đầy vết hôn. Vừa mới đây thân thể này vẫn còn trắng nõn không vết tích, cái bụng bằng phẳng lúc này đang bị cự vật nóng bỏng của hắn làm cho nhô lên rất đáng sợ, lồi lõm phập phồng theo từng nhịp ra vào của hắn, giống như có thể đâm thủng người nàng.
Hai mép thịt mỏng dưới thân đang siết chặt cây gậy thịt đỏ tươi của hắn, chất lỏng trong suốt quấn quanh thân gậy nổi đầy gân xanh, quả nhiên không có chút máu nào cả.
Đào Hoa nhớ rõ, kiếp trước vào lúc này bản thân cô cực kỳ tức giận, dùng việc này làm cớ, miệng không ngừng mắng hắn là một tên hôn quân dâm loạn, ngày cả chiếc giày rách người khác từng hưởng thụ cũng muốn xỏ vào. Lúc ấy nàng chỉ muốn lừa hắn hiểu nhầm nàng đã lên giường với người khác nhưng chưa kịp nghĩ phải làm sao, thì đã bị hắn hung hãn lật người, đạt đến cực điểm bất tỉnh nhân sự.
Đến khi tỉnh lại, chỉ thấy một cái áo lụa, một sợi xích sắt. Từ đó bị nhốt vào lãnh cung làm nô lệ mười năm.
Lúc ấy Đào Hoa chỉ muốn báo thù nam nhân đã cưỡng bức nàng là hắn, cho dù hắn có là đế vương trẻ tuổi nhất của Ngạo Quốc, dù nàng có là công chúa Đại Diễn được gả đến để làm con tin, thì nàng cũng không muốn cam chịu khuất nhục.
Đào Hoa dùng mười năm để đối nghịch với hắn, mà kết quả chọc giận hắn chỉ khiến bản thân nàng có thêm nhiều vết thương, càng bị hắn làm nhục một cách triệt để hơn. Nhưng nàng không cảm thấy chán. Một người nam nhân mà ngay cả khi bị thân tín phản bội hay quân địch xâm lược cũng không hề nhíu mày, lại bị mấy lời nói của nàng làm cho tức điên, nàng cực kỳ mãn nguyện.
"Trả lời."
Hàm răng hắn cắm vào cổ họng nàng, đầu lưỡi liếm dòng máu vừa bắn ra, giống như một con rắn độc sắp giết chết nàng, giọng nói khàn khàn kèm theo ham muốn tình dục.
Tất cả đều không thay đổi chút gì cả, kiếp trước lại được lặp lại một lần nữa.
Nhưng. . . Nàng lại phải trải qua cuộc sống làm nô lệ suốt mười năm một lần nữa hay sao?
Nàng không muốn!
Đào Hoa lấy lại tinh thần, đôi môi bị nàng cắn chặt để không phát ra tiếng rên rỉ khẽ mở, nàng run rẩy dùng đôi môi bị cắn đến bật máu hôn lên khuôn mặt anh tuấn như được điêu khắc của hắn.
"Hoa nhi thật sự không biết là vì sao." Nàng làm vẻ mặt oan ức chân thật nhất, xé đi lớp ngụy trang run sợ nói: "Cho đến tận bây giờ, Hoa nhi mới được nếm mùi vị hoan ái ở nơi này của bệ hạ."
Lửa giận trong mắt nam nhân bị dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của nàng làm dịu xuống, động tác thô lỗ của hắn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Hắn chiếm lấy môi nàng, liếm đi vết máu trên đó, đầu lưỡi tiến sâu vào trong hấp thu ngon ngọt trong miệng nàng.

⬅ Trước Tiếp ➡