Long Sàng Hoan Ái
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡
Đào Hoa khẽ nói, ngôn từ khéo léo lấy lòng hắn. Một giọt lệ theo khóe mắt nàng chậm rãi rơi xuống, nàng thầm cười nhạo mình trong lòng, tại sao kiếp trước lại ngu ngốc như vậy, mãi đến lúc trước khi chết mới biết được mình cùng phụ hoàng và hoàng huynh đều không cùng huyết thống.
Chẳng trách dù có đưa nàng đến Ngạo quốc làm con tin họ cũng không cảm thấy đau lòng. Nàng vắt óc tìm kế, chịu không biết bao nhiêu là đòn roi cùng nhục nhã mới có thể gửi được thư về, ấy vậy mà thứ nàng nhận được chỉ có bốn chữ "nằm gai nếm mật".
Nàng cam tâm tình nguyện để cho hắn chà đạp làm nhục, chỉ vì báo đáp Đại Diễn - nơi chẳng phải cố hương của nàng và đã sớm vứt bỏ nàng đi. Thật là buồn cười đúng không.
Trong lòng Đào Hoa vô cùng đau đớn, kiếp trước nàng không biết gì cả, luôn mang tâm trạng sợ hãi. Kiếp này sống lại, nàng đã biết rõ bản thân bơ vơ một mình, không có nơi nương tựa. Thậm chí ngay cả chuyện rốt cuộc mình là ai, nàng cũng không biết.
"Gọi tên ta."
Thân dưới của hắn chuyển động, vật nam tính cứng rắn như thép khiến nàng run rẩy, nhiệt độ nóng bỏng cùng khoái cảm tê dại làm cho Đào Hoa ứa cả nước mắt.
"Bệ hạ. . . Không được. .. Ưm, ha a. . . Bệ hạ. . ." Đào Hoa lắc đầu, chẳng qua nàng chỉ dùng sắc đẹp để lấy lòng hắn, cầu xin một chút thương yêu mà thôi, làm sao dám gọi thẳng tôn danh của hắn?
"Nghiêu Huyền."
Đột nhiên hắn dùng sức đâm một cái thật mạnh, chạm vào nơi mẫn cảm nhất của nàng, quy đầu to lớn không ngừng nghiền ép kích thích, thân thể Đào Hoa co rút lại không ngừng giãy giụa.
Dâm thủy của thiếu nữ nương theo mỗi động tác ra vào của hắn không ngừng chảy ra, chân nhỏ của nàng run run dưới ánh sáng nhàn nhạt. Thân dưới bị hắn lấp đầy trông cực kỳ đáng thương, hai mép thịt mỏng manh ngậm chặt cự vật đến sưng lên, mỗi một lần ra vào của hắn thì lại càng có nhiều nước trào ra.
Tới tới lui lui, chỗ giao hợp trở nên cực kỳ dâm mỹ. Nàng đã mềm nhũn như một vũng nước, mặc cho hắn chiếm đoạt, nhào nặn.
"Hoa Nhi, gọi tên ta."
Hắn lật người nàng lại, rút tơ lụa nàng đang ngậm trong miệng ra, nâng cao một chân của nàng lên đặt trên vai hắn, lại còn cố tình ấn đầu Đào Hoa xuống, để cho nàng nhìn mình bị hắn chiếm làm của riêng như thế nào.
"Đừng. . ."
Cảnh tượng xấu hổ khiến cho Đào Hoa đỏ bừng mặt, ngón tay đang siết chặt áo ngủ bằng gấm trở nên trắng bệch.
Vật nam tính của hắn ở trong người nàng càng đâm càng sâu, trải qua ân ái cơ thể vô cùng mẫn cảm càng khiến nàng xấu hổ, vật nam tính của hắn lại còn to lớn dọa người, mỗi lần rút ra cắm vào đều phát ra tiếng nước cực kỳ kích thích.
Căng chặt tê dại, nhưng mà. . . Thật sự rất thoải mái. . .
Đào Hoa cảm thấy mình gần như lại trở thành nô lệ dưới người hắn, mặc dù hổ thẹn nhưng nàng lại thỏa mãn đến sắp ngất đi.
Hắn khàn giọng uy hiếp: "Gọi tên ta, ta sẽ cho nàng."

⬅ Trước Tiếp ➡