Bệ hạ thế mà lại ban thưởng long tinh cho nàng, còn muốn nàng ở lại, chẳng lẽ muốn nàng sinh con cho hắn?
Sau khi hầu hạ xong còn giữ nàng lại long sàn?
Đào Hoa khiếp sợ không dám cử động dù chỉ một cái. Hồi lâu sau, nàng đưa tay khẽ chạm vào gò má hắn trong khi tim vẫn đập dồn dập, không có mặt nạ da người, làm gì có ai giả mạo được bậc đế vương như hắn. Đúng thật là Tần Nghiêu Huyền, vị đế vương mà cả thiên hạ này cúi đầu.
Chẳng lẽ. . .
Kiếp này hắn. . . Điên rồi ư?
***
Nàng không có máu xử nữ là thật, đây là đêm đầu tiên của hai người cũng là thật.
***
Tần Nghiêu Huyền không có điên. Sáng sớm hôm sau, trời vẫn chưa sáng hẳn hắn đã rời long sàn rửa mặt thay quần áo.
Bất luận tối hôm trước hắn có chơi đùa thế nào, thì sáng hôm sau hắn cũng không làm trễ nãi quốc sự. Mặc dù hắn có hơi hoang dâm vô độ nhưng vẫn là một vị đế vương anh minh thần võ.
Đào Hoa nhắm mắt, hít thở nhẹ nhàng, hai tay khép chặt vạt áo ngủ bằng gấm.
Nàng thật sự rất sợ nam nhân này, kiếp trước nhốt nàng mười năm, hắn đã khắc sâu hai chữ sợ hãi vào xương tủy máu thịt nàng, một cái ánh mắt, một lần hắng giọng của hắn, chính là vực sâu không đáy cùng lăng nhục tàn độc.
"Để nàng ấy ngủ."
Bốn chữ này lọt vào tai, tim Đào Hoa đập liên hồi, mãi cho đến khi bước chân trầm ổn có lực của Tần Nghiêu Huyền đi xa, nàng mới chậm rãi nhắm mắt lại.
Ngủ trên long sàng cực kỳ thoải mái, vì được ngủ ngon nên thân thể nàng đã khôi phục chút sức lực, Đào Hoa được tỳ nữ đưa về Kim Ti Uyển của mình, nàng vừa bước vào cung thì tỳ nữ thân cận lập tức nhào đến khóc òa lên nói: "Công chúa, người trở về rồi! Thật sự đêm qua nô tỳ đã bị dọa cho chết khiếp!"
Cô gái trước mặt nhỏ hơn nàng một tuổi, đã từng là tiểu thư quý tộc của Đại Diễn. Trông nàng ta khóc lóc không có vẻ mềm mại quyến rũ mà ngược lại giống như đã chịu uất ức cực kỳ lớn, khiến cho người khác nhìn thấy liền đau lòng.
"Đừng gọi ta là công chúa."
Đào Hoa nhớ đến những gì Tra Duyệt làm ở kiếp trước, trong lòng cảm thấy vô cùng chán ghét. Ngoài mặt luôn tỏ ra thương xót muốn giúp đỡ nàng, nhưng thật ra là muốn lợi dụng nàng, dựa vào bi thương và đau khổ của Đào Hoa để câu dẫn một vị vương gia.
Kiếp trước, mỗi lần Đào Hoa bị Tần Nghiêu Huyền ngược đãi thương tích khắp người, vị vương gia kia sẽ đều lén quan tâm nàng, thường xuyên tới lui, đến cuối cùng lại là tỳ nữ Tra Duyệt này được rời khỏi lồng giam, trở thành vương phi, so với lúc ở Đại Diễn còn sung sướng hơn nhiều.
Bỏ lại nàng cô đơn nơi thâm cung này đối mặt với Tần Nghiêu Huyền có tính khí thất thường, lúc ấy nàng còn ngu ngốc cảm thấy vui mừng vì Tra Duyệt đã tìm được một chỗ tốt có thể nương tựa.
Kiếp trước mình đúng là ngu ngốc mà, bị người khác trăm phương ngàn kế lợi dụng, vậy mà còn tươi cười cảm ơn bọn họ.