Chương 11
tiêu cực hay đau khổ quá mức.
Chỉ vài ngày sau, cô đã tự thỏa hiệp với chính mình Miễn là Tiết Trạch cảm thấy vui vẻ là được, cô phải tôn trọng xu hướng tính dục của anh.
Sau khi khôi phục lại sự thân thiết như trước, cô bắt đầu thay đổi thực đơn cho anh bằng cách nấu đủ loại mì ăn liền khi thì thêm cà chua trứng, khi thì thái nhỏ cải bó xôi cho vào để tăng thêm chút dinh dưỡng.
Có lần Tiết Trạch hỏi cô "Em thích ăn mì ăn liền đến thế sao?" Cô chỉ đành nói thật "Em chỉ biết nấu mỗi món này thôi." Khi nói câu đó, gương mặt cô lộ vẻ ngây ngô đến mức khiến Tiết Trạch phải bật cười.
Có những người khi cười lên, nụ cười ấy rạng rỡ như ánh mặt trời, như cầu vồng sau cơn mưa, mang lại cảm giác chữa lành tâm hồn.
Tiết Trạch chính là như vậy.
Anh không thường cười, nhưng mỗi khi anh cười, Thịnh Thư Ý lại cảm thấy đặc biệt ấm áp.
Cũng may anh không phải là kẻ đào hoa phong nhã, chứ nếu anh là "tra nam", có lẽ những người phụ nữ bị anh lừa dối cũng chẳng thể nào hận nổi anh.
Mở một gói que cay đổ ra đĩa, thấy Tiết Trạch cầm đũa lên, nghĩ bụng dạo này tâm trạng anh đang tốt, Thịnh Thư Ý dè dặt hỏi "Có phải anh vừa chia tay bạn trai không?" "Khụ khụ..." Miếng que cay vừa vào miệng đã khiến Tiết Trạch sặc lên tận cổ, anh đứng bật dậy mở tủ lạnh lấy một chai nước uống lấy uống để.
Cô nhận lỗi xin lỗi ngay lập tức "Ngại quá Tiết Trạch, em không nên hỏi anh những vấn đề mang tính riêng tư quá mức như vậy." Xưa nay xu hướng tính dục luôn bị nghi ngờ, nhưng Tiết Trạch chưa từng giải thích, bởi lẽ chẳng ai dám thẳng mặt hỏi anh như thế.
Chỉ có cô gái ngốc nghếch trước mặt này là dám "hỏi thẳng thừng" như vậy thôi.
Mà như thế cũng tốt, cô chẳng mảy may sợ hãi anh.
Thế là, Tiết Trạch lảng sang chuyện khác để nhắc nhở cô "Ăn mì đi, để lâu là nát hết bây giờ." Sau bữa ăn, Giang Vũ ghé chơi, Thịnh Thư Ý biết ý nên đi lên lầụ Nhưng lần này, không biết họ bàn bạc chuyện gì mà Giang Vũ lại gào thét lên.
Giang Vũ vốn là người có tính tình cực kỳ nóng nảy, mỗi khi quát tháo thường thích đập bàn đập ghế.
Thịnh Thư Ý nghe thấy động tĩnh liền rón rén đi tới đầu cầu thang.
Không phải cô muốn nghe lén, mà là cô thực sự tò mò vì sao Giang Vũ lại nổi trận lôi đình đến thế?
"Tôi nói cho cậu biết nhé Tiết Trạch, đầu tháng sau cậu bắt buộc phải về Chuyện này không có thương lượng gì hết Ông cụ bên kia đã lên tiếng rồi, bảo tôi dù có phải trói cũng phải trói cậu về bằng được " Lòng bàn tay Giang Vũ đập xuống bàn đến đỏ ửng “Nếu cậu không yên tâm để Tiểu Thư Ý ở đây một mình thì cũng không sao, tôi sẽ mời người của Đại sứ quán đến, bảo họ tìm người bảo vệ cô bé 24/24, đảm bảo không thiếu một sợi tóc nào " Người của Đại sứ quán?
Thịnh Thư Ý không khỏi tò mò Tiết Trạch và Giang Vũ rốt cuộc là người thế nào?
Ông cụ kia lại là ai?
Suốt cả buổi hơn mười phút, Tiết Trạch không đáp lại một lời, hoàn toàn là Giang Vũ tự nói tự nghe.
Nói đến đoạn sau, có lẽ Giang Vũ cũng mệt rồi, anh ta ngồi xuống sofa thở dài "Tiết Trạch, lúc này không phải là lúc để cậu tùy hứng.
Tôi biết cậu và chú Tiết