Chương 16
"Bọn đua xe, chẳng phải loại người tốt đẹp gì, sau này thấy mấy kẻ như vậy thì tránh xa ra một chút." "Dạ." Cô ngoan ngoãn gật đầụ Một chiếc xe thể thao màu đen chầm chậm đi tới, Tiết Trạch ngồi ở ghế lái liếc mắt nhìn về phía bọn họ.
Cánh tay của Thời Luật tình cờ che khuất tầm nhìn của Thịnh Thư Ý, cô không nhìn thấy người trên xe.
Tiết Trạch không dừng lại.
Sau khi nhận ra đó quả thực là cô gái mà mình đã cưu mang mười mấy ngày ở Vancouver, anh cũng chỉ mỉm cười rồi lướt qua.
Bởi vì, cô gái này rõ ràng đã có chàng hoàng tử đến đánh thức cô ấy rồi, anh mà bước qua đó, chẳng khác nào kẻ phá đám.
Đây không phải lần đầu tiên Thịnh Thư Ý đến Bắc Kinh.
Lúc nhỏ cô từng theo ông ngoại đến đây, cũng từng vào đại viện quân khu này.
Năm chừng bảy tám tuổi, hàng ngô đồng hai bên đường còn chưa cao đến thế.
Hơn chục năm trôi qua, những cây ngô đồng giờ đã cao chót vót, cành lá sum suê rợp bóng cả con đường, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống.
Những nam nữ thanh niên trong bộ quân phục màu xanh lục thoăn thoắt đi lại giữa các tòa nhà, còn đám trẻ con thì đuổi bắt nhau, chơi trò người gỗ dưới gốc ngô đồng.
Chẳng hiểu sao, nhìn thấy cảnh tượng này, trong đầu Thịnh Thư Ý lại nảy ra một câu thành ngữ Quốc thái dân an.
Sau bữa trưa, bà cô Thời Thúy Cầm nhiệt tình chiêu đãi họ, giữ cả hai lại ở, không cho ra nhà khách nữa.
Ông cô Vương Dân An đon đả chào hỏi hai vãn bối "Căn nhà đối diện đã dọn dẹp xong cho hai đứa rồi.
Hôm qua thời tiết xấu không phơi được chăn, hôm nay nắng đẹp, bà cô các cháu đã dậy từ sớm mang chăn ra phơi rồi đấy." Khi Thịnh Thư Ý còn rất nhỏ, ông đã gặp cô vài lần.
Trong nhà không có cháu gái nên Vương Dân An đặc biệt quý bé gái, ông vừa nói vừa khoa tay "Lúc gặp cháu ngày đó, cháu mới bé xíu chừng này, giờ đã lớn thế này rồi." "Vẫn còn hơi lùn ạ." Thời Luật tiếp lời "Kén ăn kinh khủng." "Con gái cao tầm này là được rồi." Người lên tiếng là Thời Thúy Cầm, vợ của Vương Dân An, bà tấm tắc khen Thịnh Thư Ý "Khuôn mặt nhỏ nhắn này trông xinh quá, thật khiến người ta yêu mến, vẫn là có cháu gái thích hơn, tôi nằm mơ cũng muốn có một đứa cháu gái." Vương Dân An hùa theo "Cháu gái thì không mong được nữa rồi, đành mong chắt gái vậy." Đang nói chuyện, ngoài sân bỗng có tiếng gọi "Chú An " Giọng nói này nghe hơi quen tai, Thịnh Thư Ý liền đi theo Vương Dân An ra ngoài.
Thời Luật cũng bước theo saụ "Chú An, đưa cháu chìa khóa, để cháu lùi xe chú lại một chút, xe cháu bị kẹt không ra được." Giang Vũ vừa ước lượng khoảng cách giữa hai chiếc xe, chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn "Nếu không lúc cháu lái ra, kiểu gì cũng quệt xước chiếc xe mới này của chú mất." Vương Dân An cười mắng cậu "Xước thì đền cho chú chiếc khác, dù sao tiểu tử nhà cháu cũng thiếu gì xe." "Xe của cháu chắc gì chú đã ưng mắt " Giang Vũ cười cười ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy cô gái đứng cạnh ông, anh thấy hơi quen quen, có nét giống với bé Thư Ý mà trước kia Tiết Trạch nhặt về.
Trong ký ức của anh, cô bé Thư Ý kia để tóc dài, thường hay búi củ tỏi, hơn nữa chuyện cũng qua lâu rồi, dáng vẻ đã có chút nhạt nhòa nên anh