⬅ Trước Tiếp ➡

hoàng tử Tiết Trạch anh đây đếch tin vào truyện cổ tích …… Thời Luật đến nhà bạn học, trước khi đi dặn cô đừng chạy lung tung.
Thịnh Thư Ý ở một mình thấy buồn chán nên muốn ra ngoài dạo quanh.
Cô đeo chiếc balo hai quai lên, bên trong nhét một cây dù gấp, dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa rào kèm dông.
Mặt trời buổi xế chiều vẫn đang chói lọi, trời quang mây tạnh, chẳng có lấy gợn mây đen nào.
Thịnh Thư Ý rảo bước trên đại lộ ngô đồng, thầm nghĩ Dự báo thời tiết hôm nay chắc chắn sai bét.
Phía trước có một chiếc Audi A8 màu đen đang đỗ, cửa ghế lái để mở, một bên chân dài duỗi ra ngoài, giày vải màu đen, quần dài ống suông màu xám đậm, làn khói thuốc xám xanh lượn lờ bay ra từ trong xe, dáng vẻ như đang đợi người.
Thịnh Thư Ý đi vòng qua thân xe, hơi nghiêng đầu liếc mắt vào trong Tiết Trạch ngậm điếu thuốc trên môi, lười biếng nheo đôi mắt lại nhìn cô.
Ánh mắt chạm nhau, cô lập tức thu lại tầm nhìn để né tránh, bàn tay cũng bất giác siết chặt quai balo, rảo bước nhanh về phía trước.
Rất nhiều năm sau, Thịnh Thư Ý mới thú nhận với Tiết Trạch, lý do khi ấy cô giả vờ không quen anh là vì lòng tự tôn quấy phá.
Từ nhỏ đã được cưng chiều bọc trong nhung lụa, cô chẳng cam tâm hạ mình quấn lấy một người đàn ông chỉ để làm bạn bè.
Nếu như Tiết Trạch không xuống xe gọi cô lại, có lẽ cả đời này cô sẽ chẳng bao giờ chủ động tiến lại gần người đàn ông này thêm một lần nào nữa.
Tiết Trạch bước xuống xe, đóng sập cửa lại.
Anh dựa người vào thân xe, xoay xoay hộp diêm màu đen trong tay, dõi mắt nhìn theo bóng dáng hốt hoảng rời đi của cô gái nhỏ, khẽ gọi về phía bóng lưng cô "Bé Thư Ý, lâu rồi không gặp." Giọng anh gọi không hề lớn, nhưng trong buổi chiều tà vọng tiếng kèn quân hiệu đằng xa ấy, hai tai Thịnh Thư Ý lại chỉ nghe thấy độc nhất thanh âm của anh.
Bước chân khựng lại.
Một trận gió lớn bất chợt nổi lên, lá ngô đồng lác đác rụng xuống, thổi tung mái tóc ngắn ngang vai của cô.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nỗi tủi thân trào dâng khiến vành mắt cô đỏ hoe.
Thấy cô vẫn chưa chịu quay người lại, Tiết Trạch xoay xoay hộp diêm "Không phải đòi lấy thân báo đáp sao?
Mới có một năm đã không nhận ra tôi rồi à?" Lần này Thịnh Thư Ý đã xoay người lại, ánh mắt nhìn anh mang theo nét oán hờn "Tôi cho, Tiết Trạch anh dám lấy không?" Đi vòng sang cửa ghế phụ rồi mở cửa xe ra, Tiết Trạch nở nụ cười cợt nhả với cô "Dám lên không?" Lá ngô đồng rụng xuống thân xe đen tuyền, rồi lướt qua vai Tiết Trạch, nếu không phải chú ý thấy con số "1" thêu nơi cửa tay áo khoác của anh, Thịnh Thư Ý thầm nghĩ cô tuyệt đối sẽ không bước tới.
Bởi vì cô vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để khước từ, từ nay về sau chỉ xem nhau như khách qua đường trong đời.
Thế nhưng khi lại gần, xác định số "1" kia chính là do tự tay mình thêu, cô lại không cam tâm cùng người đàn ông này làm khách qua đường nữa.
"Sao lại khóc rồi?" Tiết Trạch đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô "Cãi nhau với bạn trai nhỏ à?" Cô gái mười chín tuổi tâm tư có phần đơn thuần, không nghe ra anh đang dò xét mình, bèn thật thà đáp "Em không có bạn trai."


⬅ Trước Tiếp ➡