Chương 20
Trạch không làm khó cô nữa "Vậy để tôi bảo họ làm mấy món sở trường mang lên." Nhân viên phục vụ rời đi và khép cửa lại.
Thấy cô từ lúc ngồi xuống đến giờ một ngụm nước cũng không uống, đĩa hoa quả cũng không động tới, anh bèn ngồi sát lại gần cô hơn.
Sự tiếp cận đột ngột khiến mùi hương đàn hương thanh đạm phả vào mặt.
Thịnh Thư Ý đến mười mấy ngày chung chăn gối với anh, mỗi đêm đều ngửi mùi hương này mà chìm vào giấc ngủ, đến mức sau khi rời xa anh cô đã bị mất ngủ một thời gian dài.
Cô đã mua rất nhiều nước hoa hay tinh dầu liên quan đến đàn hương nhưng đều không ăn thua, hoặc là quá nồng, hoặc là quá nhạt, tóm lại đều không phải là hương vị trên người anh.
"Đang nghĩ gì thế?" Thấy cô ngẩn người, Tiết Trạch xoay bàn xoay, đưa đĩa hoa quả đến trước mặt cô "Nếm thử trái cây ở chỗ tôi đi." Cô hỏi "Câu lạc bộ này là do anh mở sao?" "Mở chơi cho vui thôi." Anh dùng tăm xiên một miếng dưa lưới đưa tới bên miệng cô.
Động tác đút ăn quá đỗi thân mật, Thịnh Thư Ý né tránh bằng cách quay mặt đi, đưa tay định lấy chiếc xiên "Để tự em làm." Có thể cảm nhận được cô đang cố ý giữ khoảng cách, không còn bám dính lấy anh như hồi mới quen năm ngoái.
Bảo rằng tâm lý không hụt hẫng thì đúng là tự lừa mình dối người, Tiết Trạch đặt tay lên lưng ghế của cô, ghé sát hơn nữa "Năm ngoái mới quen đã dám lên giường của tôi, năm nay đến miếng trái cây tôi đút cũng không dám ăn, sao thế?
Lo tôi bỏ độc vào trong à?" "Không có, em chỉ thấy..." "Thấy gì?" Cô thật thà nói "Thấy hành động này của anh không được tốt cho lắm." "Nói thử xem, không tốt chỗ nào?" "Thì là..." Anh ở quá gần, hơi thở phả cả lên mặt, khiến mặt cô càng nóng bừng hơn “Hình như anh có bạn gái rồi, hôm vừa đến Bắc Kinh em đã nhìn thấy." Tiết Trạch lộ vẻ nghi hoặc "Ngày nào?" "Hôm kia." "Ở đâu?" Giọng cô vẫn rất dịu dàng "Trên một đoạn đường cao tốc rất tắc, anh lái chiếc xe thể thao màu đen, ngồi bên cạnh là một chị gái tóc dài rất xinh đẹp." "Đó là chị họ tôi." Cuối cùng cũng biết tại sao cô gái này vừa gặp đã có vẻ không ổn, hóa ra là coi anh thành gã công tử đào hoa phong lưu rồi.
Tiết Trạch bật cười đưa tay xoa đầu cô "Hèn chi vừa gặp đã không muốn đoái hoài gì đến tôi." Là chị họ anh, vậy chẳng phải chứng minh anh vẫn thích đàn ông sao?
Thịnh Thư Ý quay đầu nhìn anh, cuối cùng cũng lấy hết can đảm hỏi ra câu nói bấy lâu nay luôn canh cánh "Tiết Trạch, anh thực sự thích đàn ông à?" Tiết Trạch vẫn cười "Tôi chỉ nói là tôi không thích phụ nữ, tôi nói với em là tôi thích đàn ông từ bao giờ?" Câu này cô nghe vẫn có chút không hiểu lắm.
Tiếng gõ cửa vang lên, nhân viên phục vụ vào lên món.
Câu chuyện tạm dừng.
Sau khi các món đã lên đủ, Tiết Trạch múc một bát canh ngân nhĩ hạt sen dứa cho Thịnh Thư Ý "Nếm thử đi." Cô cầm thìa nếm một ngụm, vị ngọt thanh, rất hợp khẩu vị của cô.
"Có thích uống không?" Tiết Trạch quan sát biểu cảm của cô, chỉ sợ cô không nói thật “Không thích thì tôi bảo họ đổi vị khác." "Cái này ngon lắm ạ." Sợ anh không tin, Thịnh Thư Ý uống thêm ngụm nữa, uống xong liền giục anh "Anh chưa ăn trưa, mau ăn cơm