Chương 16
Triệu Cách Phi đầu váng mắt hoa mà rên rỉ một tiếng, vươn tay lần mò lên tủ đầu giường để lấy ly nước theo thói quen, lại phát hiện ngay cả cái ly Mark in hình chum nho mà mình yêu thích nhất cũng không còn nữa. Đại luật sư Triệu rốt cuộc không thể nhịn nổi mà bùng nổ, hét lớn một tiếng sau nắm tóc vò đầụ Một lát sau, khi đã tỉnh táo lại, anh cười khổ nhìn ra ô cửa sổ đã bị mở tung, bên trên còn lủng lẳng một sợi dây được bện từ tấm rèm, không khỏi nghĩ thầm thể lực của thằng nhóc kia thật đúng là, con mẹ nó, tốt.
Gọi nhân viên tạp vụ đến thu dọn chiến trường, Triệu Cách Phi âm thầm suy tính một chút cũng chỉ mất mấy món đồ vặt vãnh linh tinh thôi nan đương nhiên những cái gọi là vớ vẩn ấy bao gồm cả đồng hồ Rolex được làm bằng bạch kim. Đối với người thường mà nói, mấy thứ anh bị mất cơ bản không thể gọi là vặt vãnh linh tinh, mà phải dùng đến cụm từ ‘nằm mơ không thấy’. Suy nghĩ của Triệu đại luật sư nói một cách phổ thông một chút, chính là thừa tiền phải đốt.
Thứ đáng giá duy nhất bị lấy đi chính là cái thẻ tín dụng cùng mấy vạn đồng tiền mặt, cộng lại khoảng chừng trên dưới hai mươi vạn. Đồ vật có giá trị thực sự bởi vì được khóa trong két sắt âm tường mà may mắn thoát nạn – Kỳ thực, cho dù không cất trong két bảo hiểm bí mật, những tên trộm thông thường cũng không thể đập vỡ cái két thông minh mà anh đã bỏ ra một số tiền lớn để đặt làm tận bên Mỹ. Ngoại trừ những điểm nói trên, triệu đại luật sư rốt cuộc phải đối diện với một hiện thực căn nhà sạch sẽ đến bóng lộn của anh, đã bị một tên trộm vặt mà anh nhất thời hứng trí mang về cướp sạch trong vòng một đêm.
“Tiên sinh, không cần báo cảnh sát sao?” Sau khi dọn dẹp xuôi, nhân viên tạp vụ nhỏ giọng nhắc nhở. Ai cũng có thể nhìn ra ngôi nhà này bị trộm sạch bách như cái giếng trời, chính là tại sao vị tiên sinh diện mạo hoàn mỹ nhưng lại âm u như sắp đổ mưa to trước mặt này, thế mà vẫn xua tay nói “Không cần” chứ hả? Kẻ có tiền quả nhiên vô cùng cổ quái. Lẽ nào anh ta cuồng bị cướp, bỏ tiền ra thuê người đến trộm nhà mình.
Trong nhà thu dọn tương đối ổn thỏa, Triệu Cách Phi nhìn phòng khách đã rộng ra không ít, thân tâm đều mệt mỏi, đặt mông ngồi xuống ghế sa lông, thầm nghĩ thằng nhóc kia không mang luôn cái sô pha của nhà anh đi thật sự là vạn hạnh.
Nghỉ ngơi trong chốc lát, di động bất chợt rung lên, Triệu Cách Phi vừa nghe máy vừa cảm thán thêm một lần nữa thằng nhóc đó không tiện tay cuỗm luôn điện thoại của mình, đúng là vạn hạnh trong vạn hạnh.
“Này, Cách Phi, điện thoại bàn nhà anh sao cứ bận suốt thế?” Đầu dây bên kia truyền đến thanh âm oán giận. Triệu Cách Phi cười khổ một tiếng, nghịch nghịch sợi cáp điện thoại nhẵn bóng đang cầm trong tay “Điện thoại bàn nhà tôi đem quyên góp cho người nghèo rồi nan có việc gì thế?”
“Đương nhiên là có việc. Bạch Tuyết bị bệnh, anh mau tới bệnh viện đi.”
“Cái gì ” Triệu Cách Phi trước là giật mình kinh hãi, sau lại thở dài một hơi Mẹ nó, tại sao cuối tuần này ai cũng gây khó khăn cho anh vậy
Beta DLinh
“Bạch Tuyết Bạch Tuyết ”