⬅ Trước Tiếp ➡

Đại luật sư Triệu nhìn đi nhìn lại tờ giấy mấy lần, cuối cùng cũng kịp thời phản ứng mình bị kẻ trộm nhớ thương rồi.
Trong một khu chung cư cũ kỹ, tại một gian phòng không đến sáu mươi mét vuông, khói thuốc mịt mù, bốn nhóm người đang chơi mạt chược, chung quanh còn có mấy chục kẻ đứng chầu rìa.
“Tam bính, năm vạn, ăn được nhị điều ” Những thanh âm gào thét liên tiếp phát ra, hỏa khí chiến đấu vô cùng sôi sục.
Mà ở một góc tối tăm xa cách với đám người kia, có một cái giường gấp bằng sắt, trên giường có một người đang ngủ. Trong phòng cãi nhau đến long trời lở đất, song người nọ lại giống như hoàn toàn đặt mình ngoài cuộc, cứ thế cuốn chăn ngủ đến hăng say.
“Này, thằng ba thối, mày ăn gian Vừa nãy rõ ràng tao đã đánh ra ba quân cửu điều, trong tay Đại Dũng có một quân, làm sao mày có được?”
“Cái gì, tao ăn gian? Chu lão cửu, mày có biết đánh bài không Có giỏi mày tìm bài phía dưới đi Đánh rồi liền không nhớ, đầu óc ngu như heo, tao thấy mày là óc heo đấy ”
“Mẹ mày, nhãi ranh mày muốn đấu với tao? Đợi ba trăm năm nữa đi ” Chu lão cửu giận dữ, ném bay bàn mạt chược. Bên kia Lưu lão tam cũng không yếu thế, hùng hổ xắn tay áo lên chuẩn bị đánh nhaụ Trong lúc nhất thời, ba bàn còn lại cũng không chơi nữa đồng loạt vây lại đây, người thì đấm đá, kẻ thì khuyên giải. Bọn họ đánh qua đánh lại, ồn ào hỗn loạn cả lên, khiến cho căn phòng vốn đã nhỏ hẹp lại càng thêm chật chội đến khó mà chịu nổi.
Ồn áo như vậy, cuối cùng người đang ngủ trên giường gấp cũng bị đánh thức. Cậu ta không vui mà ngáp dài một cái, xoa đôi mắt nhập nhèm vì vẫn còn buồn ngủ, xốc chăn lên, thò chân vào đôi dép lê dưới đất, tiến lên ngăn cản “Được rồi, được rồi Mẹ chúng mày, ầm ĩ cái gì, còn làm loạn nữa thì chúng mày sẽ biết tay ”
“A Đề, mày là nhà cái, mày phân xử đi, phải cho tao một câu công bằng, không thì về sau mày đừng hòng kiếm được tiền hồ ở chỗ tao ”
Tiền hồ tiền ng chơi trả cho người tổ chức, coi như phí thuê chỗ vậy. Thường mỗi ván bài, người thắng sẽ chi ra 1 ít tiền để làm tiền hồ cho nhà cái
Diệp Đề hừ một tiếng, thầm nghĩ mày thắng một thì thua mười, trông vào tiền hồ của mày chắc tao sớm đã phải ăn không khí rồi. Trong lòng thì nghĩ như vậy, song Diệp Đề cũng chẳng nói ra, chỉ có thể đóng cửa lại, lôi bên nọ kéo bên kia hòng khống chế cục diện.
Rất không may, lúc này điện thoại của cậu lại bất chợt vang lên. Diệp Đề có chút phát hỏa, một tay kéo Lưu tam đang định liều mạng với Chu cửu, một tay thò vào túi quần đùi rút điện thoại ra, tức giận mà quát “Đệt mợ, đứa nào gọi điện vào lúc này? Ông mày đang bận, có rắm mau nhả đi Cái gì Mày nói gì??? Con mẹ nó, im lặng một chút, ông nghe không rõ Tao là ai? Đậu má, đừng đùa, cái gì mà tao là ai, tao là ông cố nội bảy đời của nhà mày Hả, biển số xe… biển số xe? Từ từ, mày chờ một chút ”
Thấy có mối làm ăn lăn đến cửa, Diệp Đề cũng không can ngăn đám người kia nữa, trực tiếp vọt ra ngoài hành lang, chống tay vào thắt lưng “Mợ nó chứ, cuối cùng cũng thanh con mẹ nó tịnh rồi… Nói đi, biển số xe mang số bao nhiêụ”


⬅ Trước Tiếp ➡