⬅ Trước Tiếp ➡

“Ai nha...” Cái mũi Diệp Đề bị đụng đến phát đau, cậu dùng tay ôm mặt, tức đến khó thở mà mắng to “Đệt Không có mắt à, lại dám đâm vào ông mày...”
“Hai ngàn đồng, không đếm lại mà vội vã cất đi thế à?” Một thanh âm trầm thấp mang ý tứ trêu đùa, khe khẽ vang lên.
Diệp Đề ngẩng đầu, chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi thân mặc tây trang chân đi giày da đang nho nhã mỉm cười. Chính là, nụ cười ấy nhìn thế nào cũng vô cùng bất thiện, ánh mắt cũng đặc biệt gian tà. Tuy rằng người nọ khá ưa nhìn, thế nhưng Diệp Đề vẫn nhịn không được mà sởn gai ốc.
Triệu Cách Phi cười lạnh nhìn tên trộm đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất. Ngoài mặt anh ung dung nhàn nhã, mà trong lòng cũng là kinh ngạc khó dằn.
Cứ tưởng một tên trộm vặt dùng phương thức đê hèn để sinh sống nhất định sẽ có vẻ mặt đáng khinh khiến người chán ghét, giống như đám lưu manh xấu xấu bẩn bẩn vậy. Song, kẻ đang ngồi xổm trước mắt anh mà xoa mũi này lại có đôi mắt to tròn vì đau mà long lanh hơi nước, thân thể gầy gò nhưng không ốm yếu được che đậy dưới lớp áo T Shirt rộng thùng thình màu trắng, dưới thân là quần đùi màu vàng nhạt phối với đôi dép tổ ong ở dưới chân, trên vai còn vắt vẻo một cái ba lô đen nho nhỏ. Ngoại trừ mái tóc hơi dài nhuộm thành màu hạt dẻ, chiếc vòng đen lủng lẳng hạt đá trên cổ cùng với cái đinh ốc sáng bóng ở vành tai bên trái ra thì, cậu ta không hề giống một tên lưu manh bất lương, thậm chí còn giống học sinh trung học nhiều hơn nữa.
Trong lúc Triệu Cách Phi thầm nghĩ thì, Diệp Đề đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất đã kịp phản ứng, thừa dịp Triệu Cách Phi không chú ý, đứng lên, nhanh chân bỏ chạy lấy người. Triệu Cách Phi sửng sốt một hồi, rồi cũng bắt đầu đuổi theo. Có thể là vì Triệu Cách Phi cao tới 1m86, trực tiếp chiếm được ưu thế chân dài, hơn nữa bình thường rất chịu khó tập luyện thể thao, do đó mấy loại công phu học được từ marathon, taekwondo và đấm bốc nhanh chóng phát huy được tác dụng. Không đến mười phút, Triệu Cách Phi đã dễ dàng bắt kịp Diệp Đề, dùng sức tóm lấy tay của cậu ta mà vặn lại.
Hai người đều chạy đến mức thở hồng hộc, nhất là Diệp Đề, bởi vì trong lòng khẩn trương lo lắng nên mặt mũi đã trắng bệch ra. Cậu ta thở dốc rồi quay đầu lại nhìn Triệu Cách Phi, đáng thương nói “Anh giai à anh tha cho tôi đi, tôi là có mắt không tròng nên đã mạo phạm đến anh, tôi thành thật xin lỗi anh... Hai ngàn đồng này anh cứ cầm về, tôi lập tức trả biển số xe lại cho anh, còn tự tay lắp lên cho anh nữa... Xin anh rộng lượng, tha thứ cho tôi lần này...”


⬅ Trước Tiếp ➡