Chương 32
Bên phía Lục Cảnh Sâm, hắn tức giận cúp điện thoại, ngọn lửa trong lồng ngực hắn suýt chút nữa không thể kìm nén.
Hắn lại rút một điếu thuốc ra châm lửa, rồi hít thật mạnh một hơi dài.
Rất nhanh sau đó, gương mặt điển trai vô song của hắn bị làn khói lượn lờ che khuất.
Hết hơi này đến hơi khác, hắn điên cuồng nhả khói thuốc, khí chất lạnh lẽo quanh thân hắn càng trở nên lạnh giá như băng sương theo mỗi tàn thuốc được búng ra.
Chưa tìm thấy sao? Đường Túc và đám phế vật kia vậy mà một đêm rồi vẫn chưa tìm thấy Thẩm Ngưng, đây là điều hắn không lường trước được.
Xét cho cùng thì tối qua hắn đã phái nhiều người như vậy bao vây khu rừng đó, đáng lẽ ra bọn bắt cóc có mọc cánh cũng khó thoát.
Thế nhưng... rốt cuộc là hắn quá tự tin, hay là bọn bắt cóc quá thông minh?
Chết tiệt.
Trong lòng Lục Cảnh Sâm thầm nguyền rủa một tiếng, trong đầu hắn chợt lóe lên lời hứa tối qua hắn đã nói với Thẩm Ngưng rằng nhất định sẽ không để cô xảy ra chuyện gì, lồng ngực hắn giống như bị cắm một con dao cùn, máu chảy ròng ròng.
Và nữa, cô với gương mặt trắng bệch, thảm thương nói với hắn "Lục Cảnh Sâm, tạm biệt."
Không thể kiểm soát nổi, Lục Cảnh Sâm khẽ thì thầm cái tên Thẩm Ngưng trên đôi môi lạnh lẽo của hắn.
Xoẹt.
Đột nhiên, ngay khi Lục Cảnh Sâm suýt mất kiểm soát cảm xúc, cánh cửa trượt ở ban công bị mở ra.
Ngay sau đó, cơ thể cường tráng của hắn liền bị một đôi tay mềm yếu ôm lấy.
"Cảnh Sâm." Lý Nhược Sương từ phía sau ôm lấy hắn, nũng nịu cất tiếng gọi.
Vì đang mang bụng bầu, cô ta cũng không dám ôm hắn quá chặt, chỉ khẽ áp gương mặt nhỏ nhắn vào lưng hắn âu yếm cọ xát.
Lục Cảnh Sâm nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô ta, lập tức dập điếu thuốc trên tay.
Sau đó hắn quay người lại, ánh mắt dịu dàng nhìn cô ta, trên gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ cưng chiều nói "Sao lại dậy sớm thế, không ngủ thêm chút nữa à?"
"Anh không ở đây, em không ngủ được, không có cảm giác an toàn." Lý Nhược Sương tựa vào lòng hắn mềm mại nói, trong lời nói tràn đầy vẻ nũng nịụ
Lục Cảnh Sâm khẽ cụp mắt, nhìn gương mặt cô ta vẫn còn hơi tái nhợt và vẻ ngái ngủ, hắn liền cúi người bế ngang cô ta lên "Đồ ngốc, sao lại không có cảm giác an toàn chứ, anh chẳng phải đang ở đây sao, ngoan, em bây giờ đang mang thai, phải nghỉ ngơi nhiềụ"
Lý Nhược Sương vòng tay ôm cổ hắn "Vậy anh ngủ cùng em, nếu không em sẽ không ngủ."
Lục Cảnh Sâm nhìn dáng vẻ trẻ con của cô ta, hơi bất lực nói "Được, anh sẽ ở bên em."
Sau khi đặt cô ta lên giường, Lý Nhược Sương mở to đôi mắt nhìn Lục Cảnh Sâm đang ngồi bên mép giường "Cảnh Sâm, anh chẳng phải nói sẽ ngủ cùng em sao?"
Cô ta tuyệt đối không hiểu lầm ý, dáng vẻ lúc này Lục Cảnh Sâm đang ngồi bên mép giường với gương mặt tuấn tú trầm tĩnh đâu có phải là muốn ngủ cùng cô ta đâu chứ.
Rõ ràng, đó chỉ là lời nói suông, nhưng điều cô ta muốn không phải là lời nói suông, mà là vòng tay của hắn.
Lục Cảnh Sâm nhẹ nhàng gạt những sợi tóc mai lòa xòa trên trán cô ta sang một bên, giọng trầm thấp nói "Ngoan, giường quá nhỏ, em lại mang thai lớn rồi, anh sẽ không ngủ trên đó, kẻo làm tổn thương đứa bé."