Chương 8
Thẩm Ngưng lúc này thậm chí không cần ngẩng đầụ Chỉ cần ngửi thấy mùi hương lạnh lùng u ám quen thuộc ấy, cô đã biết người đó là ai, Lục Cảnh Sâm, chồng của cô.
"Thẩm Ngưng? Sao cô lại ở đây?"
Lúc này trong lòng Lục Cảnh Sâm vẫn đang rối bời vì Lý Nhược Sương vừa được bác sĩ đẩy vào phòng cấp cứụ Theo bản năng, hắn suýt nữa đã hất người phụ nữ ngã vào lòng mình ra ngay lập tức.
May mà lúc nhìn thấy người phụ nữ kia cũng đang mang thai giống Nhược Sương, hắn mới chùn tay không đẩy ra ngay.
Thẩm Ngưng ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông mà mình đã yêu suốt năm năm qua. Nhìn gương mặt điển trai đầy nam tính của hắn, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm, sống mũi cao thẳng đầy khí chất, bờ môi mỏng lạnh lẽo.
Tâm trí cô khẽ chao đảo. Phải thừa nhận rằng, Lục Cảnh Sâm quả thật là người con trai được Thượng Đế ưu ái nhất.
Ngài ban cho hắn gương mặt sắc sảo như điêu khắc, dáng người cao ráo nổi bật giữa đám đông, một gia thế hiển hách không ai sánh bằng ở An Thành, và một bộ óc siêu việt trong giới thương trường.
Người đàn ông như vậy, ai mà không rung động, không mê đắm?
"Thấy bụng hơi khó chịu, nên đến kiểm tra một chút." Giọng nói nhàn nhạt của Thẩm Ngưng vang lên bên tai Lục Cảnh Sâm.
Hắn lập tức nhíu mày, lạnh giọng không chút cảm xúc "Thể trạng cô quá yếu, nếu không gánh nổi đứa bé này thì phá đi."
Soạt.
Trái tim vừa mới vá lại chưa được bao lâu của Thẩm Ngưng, ngay khoảnh khắc ấy lại bị xé toạc hoàn toàn.
Một lần nữa, máu đỏ thẫm như trào ra, mang theo vị chua xót, mỉa mai và nhạo báng.
Gương mặt cô tái nhợt, gượng cười, nhưng nụ cười lại không chạm đến đôi mắt "Lục Cảnh Sâm, không cần anh phải lặp đi lặp lại chuyện phá thai nữa đâụ"
Người đàn ông nhìn gương mặt lạnh băng của cô, ánh mắt căm ghét như muốn xuyên thẳng vào hắn. Hắn nhíu mày "Tôi cũng là vì muốn tốt cho cô. Nếu không muốn phá thì giữ lại đi. Tôi còn có việc, cô về trước đi."
Nói xong, Lục Cảnh Sâm liền đẩy nhẹ cô ra, dứt khoát tạo khoảng cách. Hắn thậm chí không buồn che giấu sự chán ghét, còn phủi phủi vạt áo nơi cô vừa ngã vào.
Ánh mắt ấy, như thể cô là một thứ rác rưởi dính lên người hắn.
"Khoan đã." Khi Thẩm Ngưng vừa định quay lưng rời đi, ánh mắt u tối của Lục Cảnh Sâm bỗng nhìn thấy vệt lớn màu nâu trên áo cô.
Dù đã khô, nhưng hắn vẫn nhận ra ngay mùi cà phê quen thuộc, giống hệt mùi cà phê vấy trên người Nhược Sương.
Ngay lập tức, hắn trầm mặt, gương mặt điển trai trở nên âm trầm đáng sợ, ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng khóa chặt lấy khuôn mặt trắng bệch của cô, giọng trầm thấp vang lên "Trên người cô... Là gì vậy? Là cà phê?"
Khoảnh khắc ấy, tia hy vọng cuối cùng mà Thẩm Ngưng còn giữ lại trong lòng với hắn, hoàn toàn bị nghiền nát trong câu hỏi lạnh lùng ấy.
Thật nực cười. Cô vẫn còn ảo tưởng rằng, khi hắn nhìn thấy áo cô dính đầy cà phê, ít nhất sẽ hỏi han cô một câụ
Thế nhưng, lúc này, giọng điệu lạnh lùng như băng và ánh mắt âm trầm u ám nhìn cô của Lục Cảnh Sâm đã nói lên tất cả.
Lục Cảnh Sâm chưa bao giờ là một người ngu ngốc, nên Thẩm Ngưng cũng chẳng định kiếm cớ để qua mặt hắn.