⬅ Trước Tiếp ➡
“Không phải...”
Diệp Sắt Sắt đỏ bừng mặt, nhỏ giọng phản bác: “Không phải là nước dâʍ...” Chữ ‘dâʍ’ này khiến cơ thể cô vô cùng mẫn cảm.
Nhưng khi nói ra lời này, hoa huyệt trống rỗng bên dưới của thiếu nữ lại cực kỳ ngứa ngáy.
Diệp Sắt Sắt không biết phải làm thế nào với cảm giác xa lạ này. Cô chỉ muốn kẹp đùi mình lại rồi cọ xát, nhưng lúc này hai chân cô lại bị ép phải kẹp lên đùi đang tách chúng ra của người đàn ông.
Tần Ứng giơ tay khoanh đôi chân thon dài của Diệp Sắt Sắt lên eo mình, gậy thịt nóng bỏng dưới thân cứ thế đâm vào cửa mình ướt nhẹp lúc đóng lúc mở.
“Cô bé dâʍ đãиɠ.” Tần Ứng lầm bầm một câu, ngay sau đó đẩy hông thật mạnh. Gậy thịt cứng rắn cứ thế cắm vào bên trong khe suối trinh nguyên của thiếu nữ.
“A!”
Cả người Diệp Sắt Sắt cứng đờ, cô đau đến mức khuôn mặt nhỏ tái nhợt. Đôi tay nhỏ to gan đẩy lồng ngực của người đàn ông: “Anh rể không cần! A... Hu hu... Bên dưới đau quá... Mau đi ra!”
Tần Ứng nhìn cô gái dưới thân đang vùng vẫy tay chân rồi lại nhìn gương mặt đã hơi trắng bệch vì đau đớn kia, gậy thịt cắm vào bướm nhỏ lại to thêm một vòng.
“A!”
Diệp Sắt Sắt run rẩy hét thành tiếng: “Không! Anh rể... Em đau quá! Sắp hỏng rồi... Bên trong sắp bị cắm hỏng rồi... Xin anh đấy... Hu hu bên trong lỗ nhỏ đau quá...”
“Ngoan.” Tần Ứng khom người, hai tay ôm chặt cơ thể cân đối của thiếu nữ vào lòng, hơi thở của anh phả lên vành tai nhạy cảm của cô.
“Ngẩng đầu lên.”
Trong giọng nói an ủi của người đàn ông xen lẫn một chút dịu dàng mà ngay cả bản thân anh cũng không phát hiện: “Lập tức hết đau ngay.”
Nói xong, cánh môi mỏng của anh đã phù lên đôi môi hồng của cô gái, dịu dàng liếʍ ɭáρ. Ngay sau đó, đầu lưỡi linh hoạt cạy mở cánh hoa e lệ của cô, luồn vào trong khoang miệng của thiếu nữ một cách suôn sẻ.
Thiếu nữ lần đầu biết nếm trải mùi đời, ngay cả nụ hôn đầu cũng vẫn còn thì làm sao chịu nổi sự trêu chọc của anh già chứ. Chẳng mấy chốc, cô đã đắm chìm trong nụ hôn ướŧ áŧ đó.
Trong khoang miệng, chiếc lưỡi mập mạp và dẻo dai của người đàn ông dẫn dắt đầu lưỡi của cô gái quấn quýt, khuấy đảo. Lưỡi anh thăm dò những nơi mẫn cảm của cô, liếʍ ɭáρ phần lợi, chân răng và đầu lưỡi mềm mại...
Công thành chiếm đất từng chút một.
Mãi đến khi mắt cô long lanh ngấn nước, đầu óc mê mang há miệng nghênh đón. Chẳng mấy chốc, đã vương mấy sợi bạc trong suốt treo bên cánh môi phấn hồng, nhuộm thêm mấy phần du͙© vọиɠ thế tục lên sự ngây thơ, trong trắng của cô.
Đến nỗi, cô còn không biết anh đã tách ra từ lúc nào.
Diệp Sắt Sắt vươn đầu lưỡi liếm vệt nước đọng bên cánh môi theo bản năng, cẩn cổ thiên nga thon dài nuốt một chút, trông vẻ mặt như thể vẫn đang hồi tưởng lại nụ hôn ban nãy.
Ánh mắt Tần Ứng lóe lên, thắt lưng rắn chắc và cân đối đẩy mạnh, lại bắt đầu xâm nhập vào hoa huyệt.
Diệp Sắt Sắt cảm nhận được động tác của người đàn ông, cơ thể bất giác run rẩy. Nhưng không hề có cơn đau trong tưởng tượng, thứ mang lại chỉ còn là sự tê dại khiến cơ thể chua xót, nhức mỏi.
“Hu... Ưʍ...”
Tiếng rêи ɾỉ của thiếu nữ khác hẳn với tiếng kêu đau vừa nãy, trái lại như đang chịu đựng gì đó.
Gò má Diệp Sắt Sắt hơi ửng hồng, cả người vừa mềm lại vừa nóng. Cô không biết phải làm sao nên tiếp tục vùi mặt vào ngực người đàn ông.
Cơ thể mảnh mai của cô lắc lư theo mỗi nhịp phang phập của người đàn ông.
Anh rể...
Lồng ngực của anh rể vô cùng rộng rãi và hữu lực, mang theo nhiệt độ nóng rực của phái mạnh.
Không hề có mùi rượu và thuốc là mà cô chán ghét, chỉ có hương thơm thoang thoảng. Có lẽ đó là nước hoa, nhưng cô chỉ biết mùi vị này rất thanh mát, sạch sẽ khiến người ta thoải mái và ỷ lại.
“Thoải mái không?”
Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu: “Có muốn càng thoải mái hơn không?” Anh vừa nói chuyện vừa đâm gậy thịt vào trong hoa huyệt khít chặt và chật chội của thiếu nữ, càng đâm càng sâu.
⬅ Trước Tiếp ➡