⬅ Trước Tiếp ➡
15.1: Kỷ Khanh có gai, tiểu gieo họa tới. “Giữa chúng ta nhất định phải như vậy sao?” Thẩm Mục Thanh rất không quen Kỷ Khanh như vậy. Lạnh lùng ngạo mạn đến cả người đều là gai. “Chẳng lẽ anh thích tôi của trước kia?” Kỷ Khanh hỏi ngược lại, “Không nhìn ra được, bằng không cũng sẽ không đơn phương hủy bỏ hôn ước, làm tôi trở thành trò cười của xã hội thượng lưu!” ThẩmMục Thanh không nghĩ tới, Kỷ Khanh lại thật sự sẽ trả lời lại một cách mỉa mai, Kỷ Khanh cười lạnh lùng, từng màn trong quá khứ hiện lên ở trong đầu, làm đôi mắt cô ngưng kết một tầng băng lạnh, Kỷ Khanh trực tiếp vòng qua Thẩm Mục Thanh muốn tiến vào trong nhà, Thẩm Mục Thanh lại duỗi tay nắm lấy cánh tay Kỷ Khanh. Quân trang rộng thùng thình, nhưng cánh tay cô lại cực kỳ gầy yếu mảnh mai, trái tim Thẩm Mục Thanh lộp bộp một chút, “Khanh Khanh.” Giọng nói Thẩm Mục Thanh giống như đè nén thứ gì, một tiếng Khanh Khanh này, kêu đến cực kỳ thân mật, nếu đổi thành trước kia, Kỷ Khanh khẳng định sẽ cười tủm tỉm trả lời một câu, “anh Mục Thanh”, chỉ là giờ phút này sẽ chỉ làm Kỷ Khanh cảm thấy ghê tởm. “Buông ra, giám đốc Thẩm.” “Em kết hôn rồi sao?” Trong lòng Thẩm Mục Thanh để ý nhất vẫn là đứa bé kia, có phải cô sinh con rồi đúng không, tưởng tượng đến Kỷ Khanh đã kết hôn, trong lòng Thẩm Mục Thanh liền cảm thấy như là bị người lấy đồ đâm một nhát, có chút đau, có chút buồn bực trong lòng. “Có vấn đề sao?” Nụ cười của Kỷ Khanh lạnh lẽo, đôi mắt nhìn bàn tay Thẩm Mục Thanh đang kéo cánh tay của mình, “Phiền anh buông ra, tôi phải đi vào, anh đừng quên, vợ chưa cưới của anh còn trong tay bọn bắt cóc, chưa biết sống chết.” “Kết hôn khi nào, kết hôn với ai, đứa bé kia bao nhiêu tuổi rồi, là con ruột của em sao?” Thẩm Mục Thanh thật là nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến, cô gái ngoan ngoãn nghe lời trong trí nhớ, luôn cười xán lạn với mình, lại có thể đã kết hôn rồi. “Chờ lát nữa anh nhìn thấy chẳng phải sẽ biết, hiện tại buông tôi ra!” Kỷ Khanh nói xong muốn duỗi tay kéo tay Thẩm Mục Thanh xuống. Tuy sức lực Kỷ Khanh không nhỏ, nhưng vẫn là kém hơn đàn ông một ít, chủ yếu là Thẩm Mục Thanh này có chút thuật phòng thân, Kỷ Khanh ở trong tay anh ta trên cơ bản là không chiếm được chỗ tốt. “Các người làm gì vậy?” Không biết Triệu Lâm đi ra từ khi nào, duỗi tay che miệng lại, đôi mắt mở thật lớn, “Khanh Khanh, con……” Lúc này Thẩm Mục Thanh mới buông tay mình ra, trong mắt xẹt qua vẻ ảo não, vừa rồi anh là đang làm cái gì, ngay sau đó khuôn mặt anh ta lại khôi phục vẻ núi băng. Kỷ Khanh đi nhanh vào bên trong. “Kỷ Khanh, Mục Thanh đã không còn quan hệ với con, con dây dưa nó như vậy, Tiểu Ái trở lại thì phải làm thế nào!” Triệu Lâm nói đến vẻ mặt đau lòng. Kỷ Khanh cười lạnh, “Con mắt chó nào của dì thấy tôi dây dưa anh ta?” “Cô……” Kỷ Khanh trước kia cũng không nói thô tục. “Không hiểu rõ tình huống thì đừng nói bậy, lời này của dì tôi còn cho rằng là cố ý châm ngòi quan hệ của chúng tôi đấy, nếu bị chồng tôi nghe thấy được, việc này sẽ không dễ giải quyết.” “Vậy vừa rồi các người……” “Tôi thiếu chút nữa té ngã, giám đốc Thẩm đỡ tôi một phen, có vấn đề sao?” “Dì chỉ là sợ Tiểu Ái……” “Dì thật đúng là yêu thương Tiểu Ái, tôi thật sự vui thay cô ta.” Khóe miệng Triệu Lâm giật giật một chút, con nhỏ chết tiệt này, sao bây giờ khó chơi như vậy, trước kia tính tình rất quật cường, dầu muối không ăn, hiện tại lại càng trở nên kiêu ngạo, Triệu Lâm thật là hận không thể trực tiếp bóp chết cô.
⬅ Trước Tiếp ➡