⬅ Trước Tiếp ➡
16.1: Mẹ, người như vậy rất dễ mất đi con. Khóe miệng Thẩm Mục Thanh run rẩy một chút. “Con ngược lại nhớ rõ ràng.” Kỷ Khanh xoa tóc con trai nhà mình. “Bởi vì bọn họ đang hôn nhau nha!” Ách…… Không khí trong phòng khách lập tức cứng đờ. Đó chẳng phải là nội dung tờ báo Kỷ Khanh thấy ở khách sạn vào mấy ngày hôm trước sao. “Cháu chưa đủ lông đủ cánh, mà còn biết hôn nhau à!” Mạc Triệu Nam trực tiếp không nhịn được, trực tiếp bật cười, làm cho sắc mặt Thẩm Mục Thanh càng thêm khó coi. “Chú Mạc khinh thường người, còn không phải là miệng đối miệng ăn nước miếng thôi ư, sao cháu lại không biết.” Tiểu Nguyên ghét bỏ nhìn thoáng qua Mạc Triệu Nam, “Chú Mạc từng hôn nhau chưa?” Mạc Triệu Nam không nghĩ tới đầu mâu của tiểu quỷ này lại trực tiếp nhắm ngay mình, trên mặt ngăm đen hiếm khi xuất hiện chút đỏ ửng, chọc cho Kỷ Khanh bật cười. “Tiểu quỷ này, còn trêu chọc tới chú.” Mạc Triệu Nam nói xong trực tiếp chặn ngang bế Tiểu Nguyên lên. Không khí bên này tự nhiên là cực tốt, Thẩm Mục Thanh bên này lại khí áp thấp đến có chút làm người không thở nổi. Tiểu Nguyên chính là cố ý, người đàn ông này lại có thể từng vứt bỏ mẹ, sao Tiểu Nguyên có thể dễ dàng bỏ qua cho ông ta như vậy. Thẩm Mục Thanh nhíu chặt mày, anh nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến chính mình có một ngày sẽ bị một thằng nhóc thối chưa cai sữa chế nhạo. “Mỗi năm Vô Cương nộp thuế cho quốc gia đều vượt qua 1 tỷ, chẳng lẽ cứu một người liền khó như vậy sao?” Giọng nói người đàn ông trầm thấp, hơi chứa một chút lười biếng, nhưng lại cho người ta áp lực vô hình. “Giám đốc Thẩm, đám người bắt cóc vợ chưa cưới của ngài là một đám lính đánh thuê đến từ nước ngoài, trong tay mỗi người đều mang theo vũ khí tính sát thương rất lớn, nếu làm không tốt, không chỉ là không cứu được người, ngược lại là……” Mạc Triệu Nam không nghĩ tới Thẩm Mục Thanh sẽ bỗng nhiên làm khó dễ. Hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu Nguyên một cái, đứa nhỏ đầu gấu, phiền toái tới rồi. “Trung tá Mạc, đã qua tám tiếng, anh có thể bảo đảm vợ chưa cưới của tôi bình yên vô sự sao?” Mạc Triệu Nam có thể cảm giác được Thẩm Mục Thanh là đang tạo áp lực cho anh. “Đội trưởng, bọn cướp gứi tới một video!” Có người kinh hô. “Anh đừng động vào, để tôi đăng nhập hệ thống.” Kỷ Khanh nói xong ngón tay nhanh chóng nhảy lên trên máy tính, “Bên kia bố trí rất nhiều tường lửa, muốn hack vào hệ thống của bọn họ phỏng chừng quá phí thời gian, nhìn dáng vẻ bên kia cũng có cao thủ ở phương diện máy tính.” Kỷ Khanh nói chuyện không nhanh không chậm, mềm như bông, giống như là một luồng gió xuân, giống như có thể vuốt phẳng các loại hấp tấp trong lòng người, làm trong lòng mọi người thoải mái. Trên máy tính mặt bắt đầu phát video, hai tay hai chân Kỷ Ái bị trói chặt, đôi mắt và miệng đều có mảnh vải che lại, bọn bắt cóc là người nước ngoài, nói một tràng tiếng Anh. Tất cả mọi người không chớp mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính. Sắc mặt Kỷ Hành Sơn khó coi nhất, Thẩm Mục Thanh cũng là vẻ mặt nôn nóng. “Các người nhanh hành động đi!” Kỷ Hành Sơn có chút nóng nảy. Kỷ Khanh chỉ là nhìn video, qua một lúc lâu vẫn không có động tác. “Bối cảnh phía sau trong video bắt cóc có một bức tường, tôi đã sai phía kỹ thuật xử lý, bên trên có một con nhện, để tôi tra một chút…… Loại nhện này tên là nhện chân trắng khổng lộ, thích lẻn vào nhà người ta, là động vật hoạt động ban đêm, còn thường lui tới những nơi hơi âm u.”
⬅ Trước Tiếp ➡