Một giọng nói của ðàn ông nhý sóng âm xuyên qua các lớp truyền tới, giọng nói trầm thấp nhý tiếng ðàn Cello, trầm thấp đầy thu hút, theo sát giọng nói đó còn có tiếng giày trầm ổn.
Dáng người cao lớn, khuất bóng mà đến, cao to hùng vĩ.
Đôi mắt phượng lướt qua phía Liễu An An rồi chợt dừng lại trên người Tô Thiên Từ, thấy trang phục sáng bừng trên người cô thì đôi mắt đen nháng hiện lên chút áng sáng, chỉ là một chút thoáng qua.
"Lệ tổng."
"Chào Lệ tổng."
Những nhân viên bán hàng kia ban đầu đang xem náo nhiệt, khi nhìn thấy dáng người cao lơn kia thì đều nhao nhao đứng nghiêm, trong mắt cũng rõ ràng đã có ánh sáng.
Có sùng bái, có nhiệt tình, có ham muốn!
Đây chính là một người đàn ông như thần, là một trong năm người đàn ông kim cương trẻ tuổi nhất của Khang Thành, Lệ Tư Thừa luôn vô cùng kín tiếng
Không ngờ một người luôn bận rộn hôm nay lại đích thân đến một trung tâm mua sắm nhỏ đứng tên anh, thực sự làm cho tất cả mọi người đều thụ sủng nhược kinh.
Vẻ chanh chua trên mặt Liễu An An đều biến mất không thấy đâu nữa, trong mắt đều đã hóa hết thành vẻ yêu thương nồng nàn: "Lệ tổng..."
"Lệ tổng." Phó Lãnh Băng nhìn thấy Lệ Tư Thừa hôm nay mặc một bộ quần áo thoải mái, trong mắt đều là ngưỡng mộ, hai mắt đầy nhiệt tình nóng như lửa hiện ra hết sức rõ ràng.
"Ừ." Lệ Tư Thừa lạnh nhạt lên tiếng, đưa tay nhìn đồng hồ môt chút, đôi môi mỏng khẻ nhúc nhích, khuôn mặt lạnh lùng, "Đã qua hai mươi phút rồi."
Lúc nói chuyện chính là đang nói với Tô Thiên Từ!
Thấy cảnh này tất cả mọi người đều giật mình,
Một giám đốc bình thường lạnh lùng kiêu ngạo như vậy mà lại nói chuyện với cô gái này!
Liễu An An thấy mà ngẩn người, trong lòng thấy không cam tâm, đi về phía Lệ Tư Thừa nói, "Lệ tổng, anh biết cô gái này?"
Lệ Tư Thừa hờ hững liếc nhìn cô ta một chút, vẻ mặt lạnh lùng.
"Cô gái này nhân phẩm vô cùng tệ hại, em khuyên anh cách xa cô ta một chút. Loại phụ nữ này từ lúc học cấp ba đã biết dùng cơ thể để đổi lấy lợi ích, hiện tại càng không phải loại người gì tốt còn không biết đang được loại người nào bao nuôi. Lệ tổng, anh và chị họ em là thanh mai trúc mã, em không muốn anh bị cô ta lừa."
Tô Thiên Từ nghiêm túc cảnh cáo Lệ Tư Thừa như thế, đột nhiên cảm thấy rất buồn cười
Nếu để cho cô ta biết, cô gái cô ta luôn mồm nói là được bao nuôi chính là vợ của Lệ Tư Thừa thì cô ta sẽ có phản ứng gì.
Nhất định là vô cùng đặc sắc.
Nghĩ đến vẻ mặt của Liễu An An, Tô Thiên Từ vô thức cong môi, lại càng khiến cô ta tức giận, "Tô Thiên Từ, cô còn mặt mũi cười sao!"
"Hiện tại người mất mặt là cô, vì sao tôi không được cười?" tt nhướng mày tự đắc cười tủm tỉm, khuôn mặt nhỏ nhếch lên, có một sự quyến rũ không nói ra được.
Lệ Tư Thừa có cảm giác yết hầu thắt lại mà không biết lý do, trong đầu nhớ đến cảnh tượng sáng sớm nay, cô khỏa thân mạnh mẽ đối mặt với anh, miệng lưỡi anh khô đắng.
"Ồ, cô mất mặt đến mức hồ đồ luôn ròi sao, bây giờ người bị vạch trần trước mặt mọi người là cô, không phải tôi!"
"Ồ, đúng không vậy." Tâm trạng của Tô Thiên Từ cũng không tệ lắm, "Vậy cô cứ cho như vậy đi."
Liễu An An tức điên lên, dáng vẻ không coi ai ra gì này càng khiến người ta giận hơn!
"Cô..." Liễu An An muốn mắng nữa lại bị cắt ngang.
"Đường Mộng Dĩnh là chị họ cô?" Giọng nói của Lệ Tư Thừa trầm thấp từ tính, lộ ra sức hút khó tả, phụ nữ ở đây nghe thấy trái tim đều đập nhanh hơn.
Liễu An An nghe thấy anh nói chuyện với mình thì vui mừng trong lòng, trên mặt lộ rõ vui vẻ.
Anh đang nói chuyện với mình, anh ấy lại đang nói chuyện với mình!!
Sao có thể là Lệ phu nhân!
Vẻ mặt Liễu An An kích động, vội vàng gật đầu: "Phải! Anh Lệ, năm ngoái chúng ta đã từng gặp nhau ở tiệc sinh nhật của anh, lúc ấy em mặc...."
Trong nháy mắt xưng hô đã thay đổi...
Khiến người đàn ông trước giờ luôn kiêu ngạo thấy phản cảm vô cùng, trong mặt hiện lên vẻ không kiên nhẫn, nói: "Chẳng lẽ cô ấy không nói với cô là tôi đã kết hôn rồi?"
Liễu An An khẽ giật mình, gật gật đầu.
Lệ Tư Thừa đã kết hôn, chuyện này không phải việc bí mật gì.
Nhưng hôn lễ được tổ chức rất kín, ngay cả giới truyền thông cũng không tìm ra đối tượng kết hôn là ai, tại sao anh lại đột ngột nói về chuyện này?
Liễu An An có chút không hiểu người đàn ông này, nhưng một người đàn ông thần bí có sự hấp dẫn trí mạng đối với phụ nữ.
Trong lòng cô ta càng thêm rung động, đôi mắt Liễu An An nhìn thăng vào mắt anh, không có chút kiêng kỵ.
Anh mắt như vậy, thẳng thắn rõ ràng khiến cho người ta buồn nôn.
Đối với ánh mắt như vậy Lệ Tư Thừa đã chết lặng từ lâu, nhưng trong đầu đột nhiên nhớ ra mất ngày trước Tô Thiên Từ cũng dùng ánh mắt như vậy để nhìn anh, duy chỉ có hôm nay...
Rốt cuộc biết cô không giống ở đâu.
A, lạt mềm buộc chặt?
Đôi mắt phượng của anh nhìn chằm chằm Tô Thiên Từ một chút, Lệ Tư Thừa nhanh chóng lộ ra ánh mắt khác, "Cho nên nói xấu vợ tôi ngay trước mặt tôi, tôi không cho rằng đây là một sự lựa chọn sáng suốt."
Chỉ thấy vẻ mặt anh bình tĩnh, như thể vừa nói ra điều gì đó không thể bình thường hơn, nhưng lời nói của anh đã làm dậy sóng biển bão trong lòng mọi người.
Trong đó người thấy kinh hãi nhất là Liễu An An, cô ta phản xạ có điều kiện hét lên: "Sao có thể, cô ta là vợ anh?"
Phó Lãnh Băng cũng chấn kinh, nhìn Tô Thiên Từ với vẻ mặt không thể tin nổi.
Sự tồn tại của Lệ gia là thế nào? Là gia tộc đệ nhất Khang Thành!