Người phụ nữ này vậy mà lại chê anh bẩn!
Tô Thiên Từ vô thức ngẩng đầu liếc nhìn Lệ Tư Thừa, đúng lúc anh cũng nhìn cô.
Bất chợt, ánh mắt hai người chạm nhau.
Đôi mắt của Lệ Tư Thừa luôn ngập tràn một làn sương mù khó tả.
Tô Thiên Từ hờ hững thu hồi ánh mắt, đặt đũa xuống, nói: "Mẹ Dung, lấy hộ cháu một đôi đũa khác với.”
Lệ Tư Thừa mắc chứng nghiện sạch sẽ.
Kiếp trước, có một lần ăn cơm với anh, đũa của cô vô tình chạm vào đũa anh, ngay sau đó, anh nổi trận lôi đình.
Anh nói: Muốn ăn nước miếng của tôi lắm hả?
Tô Thiên Từ bị dọa sợ, căn bản không biết mình đã làm gì sai.
Sau đó, anh lập tức nói: Đáng tiếc là tôi không muốn ăn nước miếng của cô, bẩn!
Ngay sau đó, anh yêu cầu người làm đổi đũa cho mình.
Để nước bọt của mình không "bẩn" tới anh, Tô Thiên Từ đã hành động trước.
Ai biết được, khi Lệ Tư Thừa nghe thấy những lời này, anh nắm chặt lấy đôi đũa bạc trong tay.
Khuôn mặt luôn lạnh lùng ấy giờ phút nàycàng giống như một tác phẩm điêu khắc trên băng, ngay cả hơi ấm trên người anh cũng giống như giảm xuống vài độ, nguội lạnh thấu xương.
Hơi thở của Lệ Tư Thừa thay đổi, Tô Thiên Từ ngày càng không hiểu chuyện gì xảy ra,
"Sao vậy?"
"Hừ ..." Lệ Tư Thừa cười gằn, Tô Thiên Từ giật mình.
Ngay khi cô cho rằng anh sẽ tức giận, anh chỉ đập mạnh đũa xuống bàn, đứng dậy bỏ đi.
Người phụ nữ chê anh bẩn?
Được, được lắm!
Dáng người cao ngất nhanh chóng đi lên lầu hai, cửa phòng ngủ chính bị đóng rầm một cái
Tô Thiên Từ không tài nào hiểu được, trong lòng cũng có chút tức giận.
Người đàn ông này đúng là thay đổi thất thường!
Không thèm để ý đến người đàn ông này nữa, Tô Thiên Từ tiếp tục ăn cơm.
"Cô chủ ...." Mẹ Dung nói, lông mày nhíu, lo lắng hỏi: "Tại sao cậu chủ lại tức giận?"
Nhắc đến tên người nọ, Tô Thiên Từ cười lạnh: "Anh ta bị bệnh!"
Mẹ Dung: "..."
Bà thở dài một tiếng: "Cậu chủ bị đau dạ dày, dạ dày của cậu ấy không tốt lắm, không thể nhịn đói, cô chủ, cô gọi cậu ấy xuống ăn cơm đi."
"Không, cháu còn chưa no."
Tô Thiên Từ vô cùng bất bình, kiếp trước bị anh ức hiếp một đời, kiếp này còn muốn cô hầu hạ sao?
Nằm mơ!
Sau khi ăn xong, Tô Thiên Từ đi lên lầu, đột nhiên phát hiện ra những thứ trong phòng ngủ của mình đã biến mất.
Cô xuống lầu tìm mẹ Dung.
Hóa ra mẹ Dung cho rằng cô ở nhầm phòng nên đã giúp cô chuyển về phòng ngủ chính!
Tô Thiên Từ khóc không ra nước mắt.
Cô đi tới cửa phòng ngủ chính, gõ cửa: "Anh Lệ."
Không trả lời.
Hình như tên điên cuồng kiêu ngạo kia không bao giờ khóa cửa.
Bởi vì anh tự tin không có ai có can đảm xông vào phòng của anh.
Tô Thiên Từ thử mở cửa, quả nhiên cửa không khóa!
Vừa bước vào thì nhận ra trong phòng không có ai.
Thay vào đó là nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Anh đang tắm.
Tô Thiên Từ an tâm hơn một chút, nhân lúc này cô phải chuyển đồ vật trở về.
Chuyển tới chuyển lui được vài chuyến, mới chuyển được một nửa, đầu Tô Thiên Từ đầy mồ hôi, thở hồng hộc.
Khi Lệ Tư Thừa đi ra, anh thấy cô đang di chuyển mọi thứ xung quanh.
Anh lập tức nhíu mày.
"Làm gì vậy?"
"Chuyển đồ."
"Chuyển đi đâu?"