⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng đã chết, nàng cũng không chết, nàng… trọng sinh.
Năm đó, nàng yêu Lệ Tư Thừa 5 năm, chăm sóc Lệ Tư Thừa 5 năm, vì để trở thành một người vợ hào môn ưu tú, nàng học các loại lễ nghi, nhạc cụ, ngôn ngữ, học tài chính cùng quản lý thương hiệu, chỉ cần Lệ Tư Thừa thích, yêu cầu nàng đều học qua. Nhưng mà dù có thể cũng không đủ để trở thành một người vợ ưu tú, cũng không thể khẳng định được mình, chỉ nhận lại được sự đối chọi cùng khinh bỉ không có chừng mực.
Nàng đời trước vẫn luôn vì Lệ Tư Thừa mà sống, hiện giờ có thể trở lại một lần, nàng nhất định… phải vì chính mình mà sống thật tốt.
“Cốc cốc”
Cửa phòng lại có tiếng gõ, suy nghĩ của Tô Thiên Từ bị cắt ngang.
“Ai đó?”
Ngoài cửa trầm mặc.
Không có tiếng trả lời chính là câu trả lời tốt nhất. Tô Thiên Từ đã biết là ai.
Cũng không vội vàng ra mở cửa, Tô Thiên Từ mở tủ quần áo, chỉ thấy bên trong treo một dãy quần áo toàn đồ xa xỉ.
Đây cũng là Đường Mộng Dĩnh giúp nàng chọn lựa, mỗi một bộ quần áo đều vô cùng đắt nhưng lại không có bộ nào phù hợp với tuổi tác cùng khí chất của nàng.
Nhíu mày lựa chọn, thật lâu Tô Thiên Từ vẫn chưa chọn được bộ nào cho mình. Rồi nàng vẫn lấy bộ quần áo của nàng trước kia. Dù là trang phục nhãn hiệu bình dân, không quá phù hợp với thân phận của nàng hiện giờ, nhưng lại thích hợp với độ tuổi cùng khí chất của nàng.
Với lên ô trên cao để lấy quần áo lót, Tô Thiên Từ mặc xong quần lót, chuẩn bị mặc áo lót thì cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, một luồng không khí nóng ẩm ùa đến.
Tô Thiên Từ hoảng sợ, theo bản năng ôm ngực, xoay lưng về phía hắn.
Lệ Tư Thừa mặc trên người áo choàng tắm dài màu đen, đường cong cơ thể được phác họa rõ ràng, cái dáng cao dài 1m8, mái tóc đen hơi xoăn vẫn còn ẩm ướt, hai mắt không hề chớp nhìn vào phần lưng trơn bóng của Tô Thiên Từ.
Da thịt trắng nõn mịn màng giống như loại tơ lụa cao cấp, phía trên có những dấu vết xanh tím khiến hắn hiểu rằng buổi tối hôm qua hắn điên cuồng thô bạo đến thế nào.
Không khí trầm mặc đến xấu hổ.
Lệ Tư Thừa bất động, Tô Thiên Từ ngượng ngùng xoay người.
“Anh…”
“Cốc côc” tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa khiến câu nói của Tô Thiên Từ dừng lại.
Lệ Tư Thừa thu hồi ánh mắt, “Mặc vào.”
Ngắn gọn, không rườm rà.
Lệ Tư Thừa bước ra cửa, mở hé một góc nhìn người bên ngoài, hai mày nhíu lại: “Có việc?”
Đường Mộng Dĩnh đứng ở cửa, chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt Lệ Tư Thừa thì rướn cổ nhìn xung quanh nói: “Em tới tìm Thiên Từ, cô ấy còn chưa dậy sao?”
bạch liên hoa* tìm tới cửa
*Bạch liên hoa là chỉ những cô gái vẻ ngoài thì thể hiện ngây thơ, trong sáng, vô tội nhưng thực chất bên trong giả tạo và độc ác.
Giọng nói của Đường Mộng Dĩnh không lớn nhưng trong lòng Tô Thiên Từ thì trăm vị tạp trần*
*Trăm vị tạp trần: cách nói theo ngũ vị tạp trần, ý là cảm giác phức tạp.
Đời trước, Đường Mộng Dĩnh trực tiếp phá cửa mà vào. Lúc đó Lệ Tư Thừa đang tắm, mà thanh âm của nàng ta vô cùng lớn tố cáo nàng hạ dược người chồng mới cưới.
Mà Lệ Tư Thừa vốn đã tồn tại sự hoài nghi đối với nàng nên càng chán ghét nàng hơn.
“Có việc?”
Lệ Tư Thừa hỏi lại.
Đường Mộng Dĩnh cười cười, cố ý dịch về phía sau, như là có chút giấu giếm lắc đầu nói: “Không có việc gì!”
Ánh mắt Lệ Tư Thừa rơi xuống vật nàng ta giấu phía sau, rồi rời ánh mắt đi.
Đường Mộng Dĩnh thấy hắn không có ý tứ gì thì có chút nóng nảy, thả vật trong tay xuống, trên mặt đất lập tức truyền đến tiếng vỡ.
Nàng ta giả vờ hô lên một tiếng vẻ bị dọa sợ: “A, làm sao bây giờ?”
Lệ Tư Thừa quét mắt nhìn vật trên mặt đấy, liền nhìn thấy tên vật.
Đó là tên một loại xuân dược. Lệ Tư Thừa tuy rằng không tìm hiểu nhưng có nghe qua.
Cái cô Đường Mộng Dĩnh này, thế mà lại mang theo người vật này.
Như là sợ Lệ Tư Thừa hiểu lầm, Đường Mộng Dĩnh vội vàng xua tay: “Anh Tư Thừa, anh đừng hiểu lầm, cái này không phải của em, em chỉ bảo quản giúp Thiên Từ mà thôi…”
“Giúp tôi bảo quản cái gì?” Tô Thiên Từ từ phía sau mở rộng cánh cửa mà Lệ Tư Thừa đang giữ tay.
Từ góc độ Đường Mộng Dĩnh nhìn tới, có thể nhìn thấy trên giường tân hôn có điểm loang lổ cũng chăn đệm hỗn độn…
Lòng đố kị lập tức nâng cao.
Đường Mộng Dĩnh miễn cưỡng cười nói: “Là… Là đồ tối qua cô đặt ở trên bàn, tôi sợ bác gái nhìn thấy không hay nên giúp cô thu lại.”
Ánh mắt của Lệ Tư Thừa như sấm như điện trầm xuống, quay lại nhìn Tô Thiên Từ.
Chỉ là hắn lại không nhìn thấy trên mặt nàng có tia kinh hoàng nào, đôi mắt đen nhánh sáng ngời thanh triệt như một dòng suối, không mang theo tia phức tạp. Giờ phút này nghe Đường Mộng Dĩnh nói thì xuất hiện tia nghi hoặc, ngồi xổm xuống nhặt cái vật đó lên hỏi: “Đây là thứ gì? Dùng làm gì?”
Lời này nói ra như vậy nhưng thực tế Tô Thiên Từ đã nhận ra cái bình này dùng để làm gì.
Con ngươi hơi thu lại, nhưng sắc mặt vô cùng bình tĩnh, dáng vẻ tò mò ngẩng đầu nhìn Đường Mộng Dĩnh, bộ dạng thuần khiết vô hại.
Đường Mộng Dĩnh trong lòng hơi kinh hãi, phản ứng cực nhanh nói liến thoắng: “Tôi không biết, tôi đương nhiên không biết, vật này có tác dụng như thế nào tôi không biết!”
“Loại đồ vật này?” Tô Thiên Từ càng nghi hoặc hỏi tiếp, “Loại đồ vật này, là thứ gì?”
⬅ Trước Tiếp ➡