⬅ Trước Tiếp ➡
Mắng nửa ngày, chỉ mắng vào không khí.
Ông cụ Mặc ôm ngực, thở hổn hển nói với bác Quan "Trở về thôi."
"Vâng."
Bác Quan nhanh chóng đỡ ông.
Bọn cận vệ tránh ra một bên.
Cùng lúc đó, trong Từ Đường.
Trước bài vị tổ tiên mấy đời nhà họ Mặc, Mặc Thời Đình và Cố Lê mắt lớn trừng mắt nhỏ, giương cung bạt kiếm
"Quỳ xuống "
Giọng người đàn ông trầm thấp đầy sự tức giận.
Cố Lê ngẩng đầu lên, vẻ mặt không phục "Không quỳ Tôi không phải người nhà họ Mặc, dựa vào cái gì phải tuân thủ theo quy tắc nhà anh?"
"Không phải người nhà họ Mặc?"
Mặc Thời Đình giận đến bật cười "Cô lặp lại lần nữa cho tôi "
"Tôi..."
Cố Lê nghẹn lời.
Quả thật cô đang ngồi ở vị trí mợ chủ, là người nhà họ Mặc trên danh nghĩa.
Nhưng mà, gia quy nhà anh ta nhiều như vậy, lại không ai phổ cập với cô, sao cô biết chứ?
Hơn nữa, động một chút là kêu người ta quỳ xuống, cô còn có nhân quyền hay không hả?
Cố Lê cắn môi, trong lòng có chút uất ức, không nhịn được mạnh miệng phản bác "Vậy anh nói cho tôi biết, điều 101 trong gia quy là gì?"
Mặc Thời Đình không cảm xúc mở miệng "Không được làm trong ngành giải trí. Cô xem hôm nay cô đã làm gì?
"Tôi không có..."
Cố Lê đang nghĩ cách giải thích, thì bị anh cắt ngang lời "Đừng có ngụy biện "
"Tôi không có nguỵ biện, tôi…"
"Không quỳ thì ly hôn "
Ly hôn?
Tại sao có thể như vậy chứ?
Bị tóm lấy mạch máu, Cố Lê không quan tâm mình có bị oan hay không, liền quỳ trên gối tròn.
Mặc dù cô nghe theo, nhưng càng nghĩ càng uất ức, nước mắt không nhịn được, cuối cùng ào ào ào rớt xuống.
Nước mắt cô gái óng ánh từng giọt từng giọt rơi xuống nệm tròn, Mặc Thời Đình thấy thế, trong lòng có chút buồn bực không giải thích được.
Anh dứt khoát quay mặt đi "Trước sáng mai không được phép đứng dậy."
Lạnh lùng quẳng câu nói này xong, anh không thèm nhìn cô một cái, trầm mặt sải bước rời đi.
Người đàn ông vừa đi, Từ Đường rộng lớn lập tức trở nên quạnh quẽ.
Cố Lê khịt khịt mũi, dùng mu bàn tay lau khô nước mắt.
Trước đây, cô không phải chưa từng bị sư phụ phạt quỳ, thế nhưng mỗi lần chỉ cần sư phụ hơi không chú ý, cô sẽ liền nhân cơ hội lười biếng.
Song lần này, có lẽ là thật sự đau lòng, đến cả lười biếng cô cũng không muốn, cứ quỳ thẳng sống lưng, nhìn xa xa, như một bức điêu khắc không có cảm xúc.
...
Rời khỏi cửa lớn Từ Đường, Mặc Thời Đình lại càng phiền lòng nóng nảy.
Lúc này, dẫn đầu vệ sĩ Dung Hồ, cung kính báo cáo "Cậu chủ, ông cụ đã tới, thuộc hạ không cho ông ấy đi vào."
"Biết rồi."
Mặc Thời Đình gật đầu “Ông ấy có nói gì không?"
"Chuyện này..."
Dung Hồ có chút chần chừ, chọn cái quan trọng nhất nói với anh "Ông ấy nói ngài cứ làm đi, ngày nào không còn vợ, cho độc thân cả đời "
Mặc Thời Đình nghe vậy, gương mặt tuấn tú hoàn toàn lạnh xuống "Canh gác cho kỹ, xảy ra chuyện gì, tôi hỏi tội các người."
"Vâng ạ "
...
Mặc Thời Đình không đi tìm ông cụ Mặc, mà trở về chỗ anh ở trong nhà cũ.
Đó là một căn biệt thự, cách nhà chính của ông cụ một đoạn.
Tắm xong, khó chịu trong lòng vẫn không tan đi.
Ánh mắt Mặc Thời Đình chợt hiện lên vẻ u ám, gọi điện thoại cho Hạ Hướng Hoài đã trở về nước M, kêu ông ta thông báo các quản lý cấp cao trong công ty ở nước M chuẩn bị họp trực tuyến.
Hội nghị kết thúc, đã là 1 giờ sáng.
Bên ngoài mưa to gió lớn, khiến lòng người không yên.
Mặc Thời Đình cầm lấy điện thoại di động ở trên bàn, thấy có một cuộc gọi nhỡ, là Tống Vân Khuyết gọi lúc mười một giờ hơn.
Còn có một tin nhắn chưa đọc "Anh tư, tức chết em rồi Khâu Du Tâm kia dám bắt nạt trên đầu chị tư, rõ ràng là không coi anh ra gì mà."
Mặc Thời Đình nhíu mày, gọi lại.
⬅ Trước Tiếp ➡