Bên kia, Cố Lê rất vui mừng, người vừa cứu cô ra khỏi chăn, chính là thím Lương vô cùng quen thuộc.
Ở trước mặt thím Lương cô không sợ mất mặt.
Nhưng khi nhìn thấy hai con rùa vẽ trên mặt cô, trông buồn cười, thím Lương vẫn không nhịn được bật cười.
Cố Lê bưng mặt, làm nũng "Thím Lương, người ta sắp tức chết rồi, thím còn cười?"
"Được rồi, tôi không cười nữa. Mặc kệ mợ chủ như thế nào, ở trong lòng thím Lương, vẫn là xinh đẹp nhất."
Thím Lương nhìn cô với đôi mắt đầy từ ái.
Vừa nghe bà khen mình xinh đẹp, Cố Lê có chút kiêu ngạo hừ một tiếng “Mặc Thời Đình đúng là mắt mù, không nhìn thấy bổn tiểu thư xinh đẹp, hừ hừ."
"Haha..."
Thím Lương bị chọc cười, đưa hai túi quần áo lớn cho cô "Đây là quần áo mới mua. Mợ chủ đi rửa mặt trước đi. Lát nữa lên nhà chính, ăn cơm trưa cùng với ông chủ."
"Vâng, cảm ơn thím Lương."
Cố Lê vừa nói, vừa cầm lấy túi.
Sau mười lăm phút, tinh thần cô thoải mái, cùng thím Lương đi tới nhà chính.
Mặc Thiệu Viễn đang uống trà, vừa thấy Cố Lê xuất hiện, lập tức vẫy tay với cô "Tiểu Lê Tử, mau tới đây ngồi."
"Ông nội…."
Mặt Cố Lê hớn hở đi tới, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Ông cụ không biết tối hôm qua cụ thể là xảy ra chuyện gì, còn tưởng rằng cô và Mặc Thời Đình thật sự tiến triển nhanh, không khỏi trêu ghẹo "Tiểu Lê Tử nha, cháu nhanh như vậy đã thu phục được tên nhóc Mặc Thời Đình kia rồi? Ông nội thật tự hào về cháu "
Vừa nhắc tới Mặc Thời Đình, Cố Lê liền tức giận đến nghiến răng, nhưng cô cũng không muốn mách lẻo ở trước mặt ông cụ, vì thế cười tủm tỉm nói "Ông nội, cách mạng còn chưa thành công, Tiểu Lê Tử tôi vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn."
"Ha ha..."
Ông cụ thoải mái cười to "Ông nội ủng hộ cháu "
"Cảm ơn ông nội."
Cố Lê nở nụ cười với ông, hỏi tiếp "Nhưng mà, có một chuyện cháu không rõ, Trong gia quy nhà họ Mặc có điều 101, người nhà họ Mặc không được làm công việc liên quan đến giới giải trí, là sao vậy ạ?"
Cố Lê vừa dứt lời, khóe miệng ông cụ Mặc đang nở nụ cười bỗng chốc cứng đờ.
Thấy mình hỏi câu không nên hỏi, Cố Lê nhanh chóng lên tiếng "Xin lỗi ông nội, cháu chỉ là tò mò, nếu không thể hỏi, vậy cháu không hỏi nữa."
"Không sao "
Ông cụ Mặc nhẹ nhàng nói, bàn tay lớn vỗ đầu gối, vừa định mở miệng thì lúc này tiếng la vui vẻ từ Tống Vân Khuyết truyền đến "Ông nội Mặc…"
"Ông nội Mặc, cháu tới rồi."
Tống Vân Khuyết vừa hô vừa sải bước lớn đi tới, hùng hùng hổ hổ, làm tan đi không ít bầu không khí căng thẳng trong phòng khách.
"Vân Khuyết tới rồi."
Nhìn thấy cậu ta, Mặc Thiệu Viễn cười trìu mến, không tiếp tục đề tài vừa rồi nữa.
Đương nhiên Cố Lê cũng không tiện hỏi lại.
Cô theo bản năng nhìn về phía Tống Vân Khuyết, là một thanh thiếu niên tầm 20 tuổi, da trắng nõn, tỉ lệ ngũ quan gần như hoàn mỹ, đủ để trở thành "Nam thần manga".
Chỉ là cảm thấy cậu ta có chút quen mặt, hình như đã thấy ở đâu rồi ?
Ánh mắt Cố Lê lóe lên, cố gắng nhớ lại, nhưng chưa kịp nghĩ ra gì, thì Tống Vân Khuyết đã kích động đi đến trước mặt cô, hai tay nắm cổ tay cô lắc mãnh liệt.
Cố Lê "???"
Làm gì vậy?
Hiển nhiên Mặc Thiệu Viễn cũng bị động tác của Tống Vân Khuyết làm cho mơ hồ.
Vừa phản ứng lại, định răn dạy, thì một giây sau, lại nghe cậu ta la oa oa "Oa đại thần, cuối cùng tôi cũng được nhìn thấy mặt thật của đại thần rồi"
Đại thần?
Đang nói cô sao?
Cố Lê đứng lên, rút tay về "Cậu không nhận lầm người chứ?"
"Không, không lầm được. Đại thần, a không phải, chị Tư, chị có thể ký tên cho em không? Em là Tống Vân Khuyết, hôm trước có gọi điện thoại cho chị đó"
Tống Vân Khuyết vừa nói, vừa kéo vạt áo thun của mình, còn không biết từ đâu biến ra một cây viết ký tên đưa cho Cố Lê.