⬅ Trước Tiếp ➡

Chiếc điện thoại đã ngắt kết nối bị một đôi tay với những khớp xương rõ ràng, cứng cáp nắm chặt đến mức muốn bóp nát.
Thành phố Cát Ninh.
Tại sao điện thoại của cô lại hiển thị ở thành phố Cát Ninh?
Cô không phải đã ra nước ngoài rồi sao?
Không phải đã biến mất ở trời Tây bốn năm rồi sao?
Nhiệt độ trong văn phòng lập tức giảm xuống âm độ.
Lạnh, lạnh đến thấu xương tủy.
Lương Tự thấy gương mặt tuấn tú của anh như phủ một lớp sương giá, còn lạnh hơn cả hầm băng ngàn năm.
"Ai vậy?" Anh ấy tò mò hỏi "Ba giờ chiều quán cà phê gì thế? Cậu hẹn khách hàng à?"
Biểu cảm này, giọng điệu này, nhìn thế nào cũng không giống hẹn khách hàng.
Hơn nữa khách hàng lớn cỡ nào mà cần đến Lục đại tổng tài đích thân đi gặp?
Lục Tây Yến tiện tay ném điện thoại lên bàn, rút một điếu thuốc từ trong hộp ngậm vào miệng "Không phải khách hàng."
Lương Tự nhíu mày "Vậy là ai?"
"Tách" một tiếng, bật lửa châm thuốc.
Lục Tây Yến hít một hơi thật sâu, từ từ nhả ra những vòng khói trắng đục "An Ninh."
"Ai?" Lương Tự tưởng mình nghe nhầm, phản ứng lại lập tức cao giọng "Ai cơ? Cậu nói ai?"
Lục Tây Yến ngước mắt nhìn anh ấy, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm "An Ninh."
"Mẹ kiếp Cô ta về Kinh Hải rồi "
Lương Tự chửi thề, cả người gần như nổ tung vì tức giận "Cậu bị điên à Lục Tây Yến Cậu quên cô ta đã đá cậu như thế nào rồi sao? Sao cậu còn hẹn gặp cô ta làm gì?"
Lương Tự chỉ thẳng vào mặt anh, gào lên "Cậu đúng là không chết một lần không cam tâm mà "
"Ha "
Lục Tây Yến cười khẩy một tiếng, đuôi mắt nhếch lên mang theo tia lạnh lẽo chết người "Không thể nào."
Anh có thể ngu một lần.
Nhưng tuyệt đối sẽ không ngu lần thứ hai.
Lương Tự tức giận như vậy là có lý do chính đáng.
Cảnh tượng bốn năm trước vẫn còn in đậm trong ký ức anh ấy như một cơn ác mộng.
Bốn năm trước, sau khi bị An Ninh đá một cách phũ phàng, Lục Tây Yến ngoài miệng thì nói những lời cay độc, nhưng sau lưng lại điên cuồng điều tra tung tích của cô. Kết quả là con số không tròn trĩnh.
Sau ngày hôm đó, Lục Tây Yến nhốt mình trong phòng suốt bảy ngày bảy đêm, không bước chân ra ngoài, không gặp bất cứ ai.
Khi Lương Tự bấm mật mã mở cửa bước vào, căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối, không một tia sáng nào lọt vào. Không khí đặc quánh mùi rượu mạnh, khói thuốc lá và mùi ẩm mốc khó chịu, chẳng khác nào một hầm rượu bị bỏ hoang cả thế kỷ.
Anh ấy bật đèn lên, ánh sáng trắng chói lòa lập tức chiếu rọi mọi ngóc ngách. Bụi bặm bay lơ lửng trong không trung, khung cảnh hoang tàn hiện ra rõ mồn một trước mắt.
Trên sàn nhà la liệt mấy chục chai rượu rỗng lớn nhỏ, đều là những loại rượu mạnh nhất trong hầm rượu nhà họ Lục.
Đầu mẩu thuốc lá vứt đầy sàn, trên thảm, trên sofa chỗ nào cũng là tàn thuốc, trông chẳng khác gì một bãi rác.
Rõ ràng là ban ngày, nhưng căn phòng lại u ám đến rợn người. Chỉ đứng đó vài phút, anh ấy đã cảm thấy khó thở. Nếu không phải vì cái người đang ngồi liệt trên sofa trông như cái xác không hồn kia, anh ấy chỉ muốn quay đầu chạy ngay ra khỏi đây.


⬅ Trước Tiếp ➡