⬅ Trước Tiếp ➡

Người đàn ông mặc áo choàng tắm màu đen ngồi trên chiếc ghế da rộng lớn, mái tóc ướt lòa xòa che đi đôi mắt. Ánh sáng mờ ảo đổ xuống khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ thâm trầm, u uất của anh.
Bàn tay thon dài cầm điện thoại, đầu ngón tay cứ lướt đi lướt lại trên cùng một giao diện.
Trang cá nhân trống trơn kia bị anh làm mới hết lần này đến lần khác.
Anh lại quay về khung trò chuyện, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào giao diện trống rỗng, dường như đang kìm nén điều gì đó.
Ký ức bị niêm phong bỗng nhiên ùa về.
"Ninh Ninh, lại đây hôn một cái."
Anh ngồi trên ghế sô pha vẫy tay với cô.
Dù đã hôn rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nghe anh nói câu này, vành tai An Ninh vẫn ửng đỏ, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ ngượng ngùng.
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi về phía anh, cúi người hôn nhẹ lên má anh một cái, hệt như gà con mổ thóc.
Anh dường như rất hưởng thụ, đuôi mắt cong lên, khóe miệng nhếch cao.
Cô hôn xong định đi thì bị anh nắm cổ tay kéo ngã xuống ghế sô pha.
Anh đè lên người cô, giam cô giữa cơ thể mình và ghế, một tay ôm eo thon, một tay vuốt ve chiếc cổ trắng ngần, cười tủm tỉm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô.
Khuôn mặt trắng trẻo của cô lập tức nóng bừng, anh yêu chết cái vẻ e thẹn mà ngoan ngoãn này.
Nụ hôn của anh áp xuống, cướp đoạt từng chút dưỡng khí trong lồng ngực cô.
Ngay khi An Ninh gần như chìm đắm trong nụ hôn dịu dàng, anh lại tinh quái giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh.
"Lục Tây Yến "
An Ninh giật mình như một con thỏ nhỏ, vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, hai má đỏ bừng.
Lục Tây Yến lại vô cùng hài lòng, góc chụp không thấy rõ mặt hai người, nhưng không khí lại cực kỳ ám muội, ai nhìn vào cũng biết họ đang hôn nhaụ
Hơn nữa, bạn bè của cả hai chỉ cần liếc mắt là nhận ra người trong ảnh là ai.
Anh gửi ảnh cho cô, sau đó đưa điện thoại của mình qua "Đổi ảnh đại diện đi."
"Hả?" An Ninh ngạc nhiên, đôi mắt to chớp chớp nhìn nụ cười ngọt ngào của anh.
"Ảnh đại diện đôi của chúng ta." Lục Tây Yến cưng chiều xoa đầu cô, đáy mắt lóe lên vẻ ranh mãnh của một chú sư tử nhỏ đang đánh dấu lãnh thổ.
"Ồ..." An Ninh nén khóe môi đang chực cong lên, trong lòng rộn ràng.
Cô mở điện thoại của mình trước, đổi ảnh đại diện thành bức ảnh đầy cảm xúc kia. Sau đó, cô cầm điện thoại của Lục Tây Yến, thành thạo dùng vân tay mở khóa, vào WeChat của anh rồi đổi ảnh đại diện.
Lục Tây Yến hài lòng nhìn cô thao tác, ánh mắt dán chặt vào hàng mi dài cong vút "Em phải cho tất cả mọi người biết, An Ninh em, đã có người thương rồi."
"Đương nhiên, anh cũng là hoa đã có chủ." Anh chống cằm, cười tủm tỉm ghé sát vào mặt cô "An Ninh, tình yêu của chúng ta, phải quang minh chính đại."
Đưa lại chiếc điện thoại đã đổi xong ảnh đại diện cho anh, An Ninh cong mắt cười, để lộ hai chiếc răng khểnh "Vậy nói trước nhé, không chia tay, không đổi ảnh đại diện?"
Anh giơ tay nhéo má cô, hạnh phúc trong mắt gần như tràn ra ngoài "Cầu còn không được."
Thoát khỏi hồi ức.
Lục Tây Yến đập mạnh điện thoại xuống bàn, ngửa người dựa vào lưng ghế, trong đôi mắt sâu thẳm là những cảm xúc cuộn trào.
An Ninh, kẻ phụ tấm chân tình, nên nuốt một ngàn cây kim


⬅ Trước Tiếp ➡