⬅ Trước Tiếp ➡

Người đàn ông cúi đầu nhìn cô với tư thế của kẻ bề trên.
Đường viền hàm dưới sắc sảo, sống mũi cao thẳng tắp. Đôi mắt phượng vừa đẹp vừa xa cách, ánh nhìn trong veo nhưng lạnh thấu xương.
Nốt ruồi nhỏ trên sống mũi cao ngạo của anh, màu nhạt, vẫn quyến rũ như ngày nào.
Khi còn mặn nồng, cô đã từng bao lần dịu dàng hôn lên nốt ruồi ấy.
Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, tim An Ninh thắt lại. Cô bất giác thu hồi tầm mắt rồi cúi gằm mặt xuống.
Hốc mắt cay xè, tầm nhìn nhòe đi vì hơi nước.
An Ninh cố gắng kìm nén sự chua xót đang dâng lên trong lồng ngực, chỉ muốn chôn chặt đầu xuống đất.
Lúc này cô để mặt mộc, khoác trên người bộ quần áo giảm giá rẻ tiền, trên má còn hằn rõ vết tát đỏ ửng. Trông cô chắc chắn thảm hại vô cùng.
Ánh mắt của anh làm cô đau nhói.
Vẫn sâu thẳm như xưa, nhưng lại giống như một cái giếng cạn khô khốc, không một gợn sóng cảm xúc.
Ánh mắt lạnh lùng, tư thế cao ngạo, như thể đang nhìn...
Một con chó hoang đang phủ phục dưới chân anh.
Đúng vậy, chính là ánh mắt nhìn một con chó.
Vô cùng chán ghét và khinh miệt.
Năm đó cô từng mạnh miệng tuyên bố sẽ sống tốt hơn. Bốn năm trôi qua, người sống tốt hơn là anh, vẫn sang trọng, vẫn cao vời vợi không thể với tới.
Còn cô, bốn năm qua lại ngày càng lún sâu vào vũng lầy tăm tối, không thấy nổi một tia sáng hy vọng...
Tư thế của hai người lúc này đột nhiên khiến cô nhớ lại đêm chia tay. Cô ngồi trên chiếc vali nhét đầy quần áo, lạnh lùng nhìn Lục Tây Yến đang quỳ một gối trước mặt mình.
Hai tay anh nắm chặt cổ tay cô. Khi ngẩng đầu nhìn cô, đuôi mắt anh đỏ hoe, đáy mắt long lanh nước, vẻ mặt cầu xin đáng thương vô cùng.
Lúc đó, ánh mắt cô bình thản đến tàn nhẫn. Trong mắt anh khi ấy, cô chắc cũng giống như anh của hôm nay, dùng tư thế kẻ cả để nhìn xuống.
Khi quyết định trở về Kinh Hải, An Ninh không phải chưa từng nghĩ đến việc sẽ gặp lại Lục Tây Yến.
Cô đã tưởng tượng ra vô số kịch bản trùng phùng, thậm chí còn soạn sẵn câu chào hỏi đầu tiên.
Nhưng cô chưa bao giờ ngờ rằng, cuộc gặp gỡ lại diễn ra trong hoàn cảnh trớ trêu thế này.
Đôi giày da lạnh lẽo, cứng rắn của anh giẫm lên tờ giấy đóng viện phí của mẹ cô, như thể đang nghiền nát lòng tự trọng vốn đã mong manh của cô.
Lời nhắc nhở nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt ra.
Đôi giày da nhanh chóng rời đi, không hề dừng lại. Đôi chân dài bước qua người An Ninh, sải bước rời đi một cách dứt khoát.
An Ninh ngây người ngồi xổm tại chỗ.
Cô nghe thấy tiếng Đàm Hiểu Mẫn gọi "Anh Tây Yến" từ phía sau, rồi tiếng bước chân của một nhóm người dần xa khuất.
Tờ giấy đóng phí nhặt lên vẫn còn in hằn vết giày mờ mờ, trong không khí còn vương lại mùi nước hoa lạnh lẽo đặc trưng của anh.
Ngón tay An Ninh trắng bệch, hốc mắt ẩm ướt. Những giọt nước mắt chưa kịp rơi đã bị cô ngước mắt ép ngược vào trong.
...
Trong thang máy bệnh viện.
Người đàn ông cao lớn đứng thẳng tắp, hai tay đút túi quần, im lặng như tờ, khí chất lạnh lùng tỏa ra bức người.
Chỉ có mình anh biết, đôi tay giấu trong túi quần đang siết chặt đến mức nào.
Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên dữ dội, tố cáo sự kìm nén tột độ.


⬅ Trước Tiếp ➡