⬅ Trước Tiếp ➡

Triệu Lệ là người bảo mẫu cô tìm được trước khi về Kinh Hải. Bà ấy khoảng bốn năm mươi tuổi, làm việc nhanh nhẹn, tỉ mỉ, giá cả cũng phải chăng. Ít nhất ở thủ đô đắt đỏ như Kinh Hải, mức lương này được coi là rất hời.
Hôm qua An Huyền chơi với dì Triệu cả ngày, cậu bé cũng tỏ ra khá quý mến bà ấy.
Không lâu sau, cô nhận được tin nhắn thoại phản hồi "Cô An Ninh, tiền lương không cần vội thế đâu, cuối tháng đưa cũng được mà. À, cô và bé An Huyền định ở khách sạn mãi sao? Ăn uống sinh hoạt ở đó bất tiện lắm, tôi khuyên cô nên thuê một căn nhà trọ thì hơn."
An Ninh mới về Kinh Hải hai hôm trước, chưa kịp nghĩ đến chuyện tìm nhà, chỉ thuê tạm một khách sạn giá rẻ rồi lao vào bệnh viện lo liệụ
Cô trả lời một chữ "Vâng", rồi hỏi thêm Huyền Huyền hôm nay có ngoan không ạ?
"Ngoan lắm, thằng bé cứ nói nhớ mẹ, hỏi bao giờ cô về. À đúng rồi..." dì Triệu nói tiếp, "Huyền Huyền có phải không thích ăn lòng đỏ trứng, chỉ thích ăn lòng trắng không?"
Thời gian gấp gáp, An Ninh chưa kịp dặn dò kỹ lưỡng thói quen ăn uống của con.
Cô nhắn lại Quên không nói với dì, Huyền Huyền từ nhỏ đã không thích ăn lòng đỏ trứng, lại dị ứng với tôm, dì chú ý giúp tôi điểm này nhé.
Dì Triệu vui vẻ gửi tin nhắn thoại hỏi "Cơ địa này là giống bố hay giống mẹ vậy?"
Tay An Ninh run lên, đầu ngón tay dừng lại trên màn hình vài giây, cuối cùng cô chọn cách im lặng, không trả lời.
Cất điện thoại, cô vừa định ngó xem xe buýt khi nào đến thì tứ chi đột nhiên tê rần.
Chết tiệt
An Ninh nhíu mày, chứng hạ đường huyết quái ác này luôn ập đến bất ngờ.
Hôm nay bận rộn cả ngày, cô lại quên khuấy việc ăn uống.
Tầm nhìn đột nhiên mất tiêu cự, tiếp đó là tim đập nhanh dồn dập, bàn tay cầm điện thoại bắt đầu run rẩy không kiểm soát...
Gương mặt vốn đã trắng của An Ninh giờ đây cắt không còn giọt máu, cơ thể yếu ớt, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Cô hoảng loạn mở túi xách lục lọi.
Tay càng lúc càng run, trong lòng khao khát chút đường ngọt một cách điên cuồng, dù chỉ là một viên kẹo nhỏ...
Không có.
Trong túi trống rỗng.
Cách đó không xa có một cửa hàng tiện lợi.
Cô vịn vào ghế đứng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn khiến cô lảo đảo lùi lại vài bước.
Cô không chắc mình có thể lết đến cửa hàng tiện lợi mua một cái bánh mì trước khi ngất xỉu hay không.
Trời sắp mưa rồi, nếu ngất bên đường, lại bị ướt như chuột lột thì thảm hại biết bao.
Vừa bước được một bước, chân cô khuỵu xuống, lại ngã ngồi phịch xuống ghế.
Mồ hôi lạnh tuôn rơi, hơi thở trở nên nặng nhọc.
Giây tiếp theo, một chiếc xe sang màu đen trờ tới, dừng lại ngay bên chân cô.
Biểu tượng nữ thần bay trên mui xe lấp lánh kiêu hãnh, tượng trưng cho sự giàu có và quyền lực tột đỉnh, hoàn toàn lạc lõng với cái trạm xe buýt tồi tàn mà cô đang ngồi.
Trời âm u, mây đen vần vũ, cơn mưa lớn sắp trút xuống thành phố.
Lúc này ở trạm xe buýt, ngoài An Ninh ra chẳng còn bóng dáng ai khác.
Chiếc xe sang màu đen dừng lại ngay bên chân cô, rõ ràng là nhắm vào cô.
Cửa sổ ghế phụ từ từ hạ xuống một nửa.
An Ninh nhoài người, qua tầm nhìn mờ ảo, cô bắt gặp một đôi mắt thờ ơ, xa cách và lạnh lùng đến thấu tim.


⬅ Trước Tiếp ➡