Chương 24
hiện giờ đã thoáng hơn rất nhiều, vài năm nữa quốc gia sẽ tổ chức lại kỳ thi đại học, thanh niên trí thức sẽ được trở về thành phố… Mà cô, có tiền có phiếu, chẳng cần dựa vào điểm công, cuộc sống nhất định sẽ tốt đẹp hơn rất nhiềụ Khi Thẩm Ninh trở về đến nhà họ Vương, trời đã tối đen như mực.
Còn chưa bước qua cổng viện, cô đã nghe thấy tiếng Vương Ái Hoa đang mắng chửi om sòm trong sân.
Bà ta gào khản cả cổ, oán trách trong nhà nghèo xơ xác, bản thân phải cắn răng đến xưởng cầu xin mãi mới tạm ứng được ba tháng tiền lương, lại còn phải gom góp thêm ít đồ dùng thiết yếu để cả nhà không chết đói.
Con trai lớn xưa nay chẳng nên thân, còn cô con gái út thì lại được nuông chiều quá mức.
Thẩm Ninh không có ở nhà, bao nhiêu việc lớn việc nhỏ đều đổ hết lên đầu Vương Ái Hoa.
Vết thương trên người bà ta vẫn còn đau âm ỉ, nhưng so với nỗi bực dọc trong lòng thì chẳng đáng gì.
Từ lúc gả vào nhà họ Thẩm đến nay, lại còn được gắn cho cái danh “chính thất”, Vương Ái Hoa bao năm nay chưa từng rơi vào hoàn cảnh túng quẫn thế này.
Nhưng tên trộm chết tiệt kia đúng là ác độc đến cả cái nồi trong bếp cũng dỡ đi mất.
Bây giờ mẹ con bà chỉ có thể ôm nhau ăn bánh bột bắp nguội ngắt chan với nước lã, vừa ăn vừa khóc ròng.
Vừa thấy Thẩm Ninh bước vào sân, bao nhiêu uất ức tích tụ cả ngày như được châm lửa, cơn giận bộc phát không thể kiềm chế nổi nữa… Vừa thấy Thẩm Ninh trở về, lửa giận bị dồn nén cả ngày của Vương Ái Hoa lập tức bùng lên.
“Cô cái đồ con hoang, sao còn chưa chết quách ngoài đường đi, còn dám vác mặt về đây Nói Có phải cô câu kết với người ngoài đến ăn trộm nhà không?” Thẩm Ninh cười lạnh, vẻ mặt chẳng còn chút sợ hãi như trước, giọng điệu nhàn nhạt xen lẫn châm chọc “Bà nói sao thì là vậy đi.” Vẻ bình tĩnh của cô khiến Vương Ái Hoa đứng sững như bị điểm huyệt, cứ như nhìn thấy quỷ.
Vương Bảo Châu trợn tròn mắt, gào lên lao về phía cô “Cô nhận rồi đúng không?
Cô dám nhận Tôi biết ngay là cô Cô cái đồ không biết xấu hổ, đồ ăn trộm Mau trả lại hạt châu cho tôi Cút khỏi nhà tôi ngay ” “Bốp ” Một tiếng giòn vang vang lên rõ mồn một.
Vương Bảo Châu bị tát lảo đảo, suýt nữa ngã nhào ra đất.
Cô ta ôm nửa khuôn mặt nóng rát, không thể tin nổi nhìn Thẩm Ninh.
Đây… đây thật sự là cô chị kế nhát gan trước kia sao?
Vương Ái Hoa ngây người một khắc, rồi trong mắt bùng lên cơn giận “Thẩm Ninh, cô điên rồi hả?
Dám đánh con gái tôi Để tôi xé xác cô ra ” “Bốp ” Lại một cái tát nữa.
Tiếng vang còn sắc bén hơn trước, như là lời tuyên bố, lại như một lời khıêu khích.
Thẩm Ninh hơi ngẩng mặt, mắt hạnh ánh lên tia trào phúng rõ rệt “Da mặt dày thật đấy, đánh đến mức tay tôi còn thấy đaụ” Cô xoa nhẹ cổ tay, mắt khẽ nheo lại, ánh nhìn tối lại mấy phần “Hạt châu của cô?
Thật nực cười Hai mẹ con các người đúng là một ruột, không biết xấu hổ Nói cho rõ ràng nhé, đó là hạt châu của tôi.
Đây là nhà tôi, căn nhà này đứng tên tôi.
Mỗi viên gạch, mỗi viên ngói ở đây đều mang họ Thẩm.
Mọi thứ các người ăn, dùng, tiêu xài đều là tiền an ủi cha tôi để lại cho tôi.
Trong nhà tôi mà dám vênh mặt mắng chửi, ai