⬅ Trước Tiếp ➡

bỏ lửng, nhưng ẩn chứa rõ ràng sự uy hiếp sắc lẹm.
Vương Ái Hoa nhìn Thẩm Ninh lúc này mà run người.
Cô gái từng yếu ớt, ngoan ngoãn giờ như biến thành một người khác, toàn thân lạnh lẽo như bị ác quỷ nhập xác “Cô rốt cuộc muốn thế nào?” “Muốn hai trăm đồng.” “Không thể nào ” “Được thôi.” Thẩm Ninh nhún vai, lộ ra nụ cười tà tà “Ngày mai tôi sẽ đến xưởng hỏi thăm thử, không biết bà còn giữ được công việc không?” Câu nói vừa dứt, Vương Ái Hoa tức đến run lẩy bẩy “Cô… cô…” Nhưng rất nhanh, bà ta lại đổi giọng, cố nặn ra vẻ mềm mỏng dỗ dành “Ninh Ninh à, nhà vừa bị trộm, chẳng còn gì.
Bây giờ mà đòi hai trăm, chẳng phải ép dì phải chết sao?” Thẩm Ninh ngẩng đầu, ánh mắt ngây thơ vô tội, giọng thản nhiên “Vậy bà cứ đi chết đi, tôi cũng đâu ngăn cản.” Một câu dứt khoát như dao cứa thẳng vào lòng Vương Ái Hoa.
Bà ta nghẹn lời, tức đến cứng họng, nhưng cố nén giận cười gượng tiếp tục vờ vịt “Thôi được rồi, đừng nói đùa nữa.
Giờ muốn lấy hai trăm cũng không dễ đâụ Hôm nay tôi ứng trước được ba tháng lương, tổng cộng 126 đồng, mua đồ này nọ xong còn dư đúng 85 đồng.” “Lấy ra ” Thẩm Ninh giơ tay, không chờ thêm một giây.
Vương Ái Hoa bị ép đến nỗi nghẹn họng, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Ninh, nhìn con gái đang nằm ngất lịm dưới đất, rồi lại nghĩ tới Vương Bảo Dân chưa rõ tung tích… Cuối cùng vẫn nuốt giận vào bụng.
Bà ta lôi từ trong túi áo ra 85 đồng tiền lẻ vẫn còn nóng hổi, run run đưa qua, đầu ngón tay trắng bệch vì siết chặt quá mức.
Thẩm Ninh hừ một tiếng “Nếu tiếc thì thôi.” Sợ cô đổi ý, Vương Ái Hoa vội vàng nhét tiền vào tay cô, giọng đè thấp, rít qua kẽ răng “Sao lại tiếc chứ?
Dù gì tôi cũng nuôi cô lớn.
Tuy ngày thường có thiên vị Bảo Châu, nhưng cũng không đến mức tuyệt tình với cô.
Lần này để cô xuống nông thôn cắm đội, chính là sắp xếp về gần quê ngoại tôi.
Nhà bên đó cũng khá, tôi sẽ viết thư dặn họ chăm sóc cô đàng hoàng…” Thẩm Ninh cười lạnh, ánh mắt thoáng qua tia sáng âm u “Thế thì tôi phải cảm ơn dì Vương trước rồi.” Nửa đêm, con hẻm đen kịt chật hẹp chen chúc bóng người.
Hai nhóm đang trao đổi hàng, không khí căng như dây đàn.
Đột nhiên, một tiếng quát vang lên phá tan sự yên tĩnh “Không được nhúc nhích Cảnh sát đây ” “Là cớm Chạy mau ” Cả đám người như ong vỡ tổ, cuống cuồng xoay người bỏ chạy, giẫm đạp lên nhau cướp giật đồ đạc, hỗn loạn lao về phía sâu trong ngõ.
Nhưng chưa kịp đi xa đã bị nhóm cảnh sát đã mai phục sẵn chặn đầụ “Ngồi xuống Ôm đầu Không được động đậy ” Tên cầm đầu siết chặt túi hàng, mắt đảo quanh đầy hung tợn.
Tay phải hắn lén luồn ra sau, mò đến khẩu súng giấu trong tay áo.
Chỉ cần bắn trúng một phát, gây rối loạn, hắn có thể thừa cơ bỏ chạy.
Trong bóng tối, hắn chậm rãi kéo cò… Đoàng Một phát súng vang lên phá tan không khí ngột ngạt.
Cả đám lập tức náo loạn như dầu sôi đổ vào chảo lửa.
Tên cầm đầu hét lên thảm thiết, súng rơi bịch xuống đất.
Hắn ôm lấy cánh tay đang rỉ máu, quỳ rạp xuống, khuôn mặt méo mó vì đaụ Dưới ánh đèn xe cảnh sát sáng lóa, hắn cố căng mắt nhìn về phía tay bắn tỉa, chỉ mơ hồ thấy một người có vết sẹo nổi bật trên gò má.
“Chạy Rút nhanh ” Ở một góc khác, Vương


⬅ Trước Tiếp ➡