Chương 8
cho bừng tỉnh.
Vừa cử động thân thể, cơn đau ập tới khiến bà ta lập tức kêu la thảm thiết, khắp người đau như bị xé nát, ngũ tạng lục phủ như đang co rúm lại.
Khuôn mặt bà ta sưng vù như cái bánh bao hấp, ngay cả mắt cũng không mở nổi.
Cố gắng gượng chịu đau, cuối cùng bà ta cũng thấy rõ hoàn cảnh xung quanh mình.
Phòng trống trơn, đồ đạc biến mất không dấu vết, nền nhà bị cạy gạch, hố đất còn chưa được lấp lại… Tất cả… tất cả đều đang nói cho bà ta biết rõ ràng rằng những năm tháng bà ta cực khổ dành dụm, sống cần kiệm để tích cóp tài sản đã bị trộm sạch không chừa một món Tiền an ủi sau khi Thẩm Hoài qua đời, tiền dành để mua quan tài, tiền hồi môn của Vương Bảo Châu, của hồi môn của chính bà ta.
Không còn.
Không còn gì cả Bà ta run rẩy bò tới chỗ hố đất, không tin vào mắt mình, dùng tay không đào đi đào lại, cuối cùng cũng phải chấp nhận hiện thực mọi thứ thật sự biến mất.
Một hơi nghẹn lại, chưa kịp thở ra, mắt bà ta đảo trắng, “Phịch ” một tiếng ngã gục, lại hôn mê bất tỉnh.
Bên ngoài sân, hàng xóm gọi mãi không ai mở cửa, càng lúc càng hoảng sợ.
Có người nhiệt tình hơn, lập tức leo qua tường viện nhảy vào, vừa kêu gọi người giúp, vừa đánh giá khắp sân giờ đây trống trơn, miệng năm miệng mười bàn tán rôm rả.
“Bảo Châu bị làm sao thế?
Có cần đưa đi bệnh viện không?” “Đúng đó, đang yên đang lành sao lại nằm vật ở đây?” “Ơ, mùi gì thế?
Hôi quá.
Đây là nước tıểu à?” Chị Lý nhiệt tình luống cuống nâng Vương Bảo Châu dậy, lo lắng cho sức khỏe của cô, chẳng kịp nghĩ đến chuyện giữ thể diện cho cô ta, chỉ cuống quýt gọi “Bảo Châu Bảo Châu Em sao rồi?” Vương Bảo Châu mê mê man man tỉnh lại.
“Tê…” Cô ta sờ gáy, thấy sưng lên một cục to, đau đớn vô cùng.
Vừa hé mắt, đã thấy bảy tám gương mặt đang cúi sát nhìn mình.
Cô ta kinh hãi ngồi bật dậy.
Cảm giác lạnh ẩm dưới thân và mùi lạ từ mũi khiến cô đơ người, sắc mặt trắng bệch rồi lập tức đỏ bừng.
Cô cúi đầu nhìn.
Cả sân im bặt.
Mọi ánh mắt cũng đồng loạt nhìn theo hướng ánh mắt của cô ta, một vết ẩm ướt nhơm nhớp, mùi nước tıểu càng lúc càng rõ.
Một đứa trẻ hiếu kỳ ở hàng xóm vỗ tay cười to “Chị Bảo Châu ngượng ngùng quá đi Lớn như thế mà còn tè dầm Ha ha ha Xấu hổ quá, xấu hổ quá, chị Bảo Châu tè ra quần rồi ” “A a a ” Vương Bảo Châu thét lên, xấu hổ và phẫn nộ muốn chết, lảo đảo bò dậy.
Chị Lý lúc này mới sực tỉnh, vội vàng cởi áo khoác ngoài che cho cô, vừa xua đuổi đám người “Đừng nhìn nữa, đừng nhìn Đi hết đi ” Mọi người ban đầu còn lo cô có chuyện, giờ thấy cô khỏe mạnh bật dậy, hoạt động bình thường, lập tức không nhịn được trêu chọc “Ha ha ha, chẳng lẽ là mộng du?
Lăn ra ngủ bên hố xí luôn à?” Chú Tôn làm ở nhà máy thép cau mày nói “Có khi nào đêm đi tiểu gặp trộm, bị đánh cho ngất xỉu?
Dạo gần đây loạn lắm, trộm cắp đầy đường.” Bà cụ trước giờ vốn không ưa Vương Ái Hoa nghe vậy, lập tức ánh mắt sáng rực, lớn tiếng cười nhạo “Trộm gì mà trộm, rõ ràng là tè dầm thôi Bảo Châu à, con cũng lớn từng này rồi, tật xấu thì phải chữa sớm đi Không thì sau này lấy chồng ai dám rước nữa ” Vương Bảo Châu vừa thẹn