"Làm sao không nhìn thấy cho được, chỗ dễ thấy như vậy cũng không giấu đi. Tôi thấy, chính là Nhị thiếu gia làm ra đi."
"Không thể nào, Diệp tiểu thư dù sao cũng là chị dâu của Nhị thiếu gia..."
"Chị dâu thì sao? Đại thiếu gia vẫn như vậy, tỉnh hay không vẫn là ẩn số
Trước đó Lục tiên sinh dẫn theo Nhị thiếu gia đến công ty, có ý muốn thừa nhận địa vị của Nhị thiếu gia. Toàn bộ Lục gia đều là của Nhị thiếu gia, một cây làm chẳng nên non, Diệp tiểu thư xinh đẹp như thế, cô ấy sẽ nguyện ý trông coi cái người thực vật suốt đời sao? Nếu như chuyện này không bị Lục lão tiên sinh phát hiện, chỉ sợ..." Ý tứ này không cần nói cũng biết.
"Ý cô là... Trời ạ, không thể nào, Diệp tiểu thư không phải loại người này..."
"Không phải? Hào môn phát sinh chút chuyện này không phải rất bình thường sao? Đúng là biết người biết mặt lại không biết lòng rồi."
Diệp Trăn đứng ở ngoài cửa lẳng lặng nghe, không có phản ứng.
Buổi tối hôm qua cô lại nằm mơ, còn là mộng xuân, tỉnh lại sau giấc ngủ mệt mỏi cực kì, toàn thân cao thấp đều cảm thấy đau buốt.
Có lẽ là do nệm.
Đẩy cửa ra, tiếng nói chuyện trong nháy mắt im bặt.
Hai người hầu nhìn Diệp Trăn một chút, cứng ngắc cười cười, "Diệp tiểu thư."
"Các cô đều ra ngoài đi, chỗ này để tôi."
Hai người hầu ánh mắt giao nhau, không biết lời mới nói vừa nãy Diệp Trăn có nghe thấy được hay không, ở sau lưng nói huyên thuyên là sẽ bị sa thải.
"Vâng."
Hai người hầu thấp thỏm rời phòng, Diệp Trăn đứng ở bên giường, nhìn Lục Bắc Xuyên đang hôn mê bất tỉnh, nhịn không được, một cái tát không nặng không nhẹ đánh trên mặt hắn.
Rất nhanh, trên gương mặt tái nhợt liền xuất hiện một dấu bàn tay.
"Bọn họ nói một cây làm chẳng nên non, anh nghe đi, hiện tại tôi có phải là rất ác độc hay không?" Diệp Trăn vỗ vỗ gương mặt Lục Bắc Xuyên, trông thấy dấu bàn tay đỏ rực mới hết giận một chút, tâm tình tốt lên rất nhiều, "Tôi ở Lục gia là vợ hiền dâu thảo, em trai anh cứ như vậy khi dễ tôi, tôi lại chỉ có thể ủy khuất nhịn xuống. Đuổi người đi thì sao? Hiện tại còn ai không nói tôi ngoại tình? Anh vẫn chưa tỉnh lại không thể thay tôi làm chủ, vậy chỉ có thể ủy khuất anh cho tôi xả giận thôi."
Dù sao hắn là trùm phản diện, cô cũng coi như là vì dân trừ hại.
"Da mặt thật dày, tay đau chết..." Diệp Trăn xoa lòng bàn tay nói thầm, lại không để ý đến tay phải của Lục Bắc Xuyên âm thầm nắm lại, mu bàn tay ẩn ẩn gân xanh.
Trên điện thoại di động xuất hiện bốn tin nhắn ngắn.
Diệp Trăn ấn mở ra xem, khóe miệng hiển hiện một nụ cười thoải mái.
"Năm ngày, năm ngày cuối cùng," Diệp Trăn nhìn Lục Bắc Xuyên cười cười, "Tôi ở lại hầu hạ anh năm ngày, năm ngày sau đó hai ta liền có thể nói bái bai (*)."