⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lại nghĩ tới buổi tối hôm qua mơ thấy giấc mộng kia, giấc mơ kia với giấc mơ bình thường không có gì khác biệt. Chỉ là lúc trước sau khi tỉnh lại thần thanh khí sảng cũng không cảm giác gì, ngày hôm nay tỉnh lại lại cảm thấy bủn rủn khó nói lên lời. Loại trực quan thể nghiệm này không khỏi khiến Diệp Trăn hoài nghi, buổi tối hôm qua thật chỉ là giấc mộng thôi sao?
Khoảng thời gian này phát sinh mọi chuyện, tựa hồ không thể dùng lẽ thường suy đoán.
Cô một mực làm theo tiết tấu trong tiểu thuyết, cũng đối với kịch bản tiểu thuyết tin tưởng không nghi ngờ, thế nhưng là, cô xuất hiện ở đây, chính cô không phải là một hiệu ứng cánh bướm lớn nhất trong quyển tiểu thuyết sao?
Chẳng lẽ...
Diệp Trăn chần chờ nhìn qua Lục Bắc Xuyên hôn mê trên giường, như có điều suy nghĩ.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Một chương này là thời điểm tôi đang viết tồn cảo (5) không cẩn thận ấn đăng lên... Coi như thành tặng cho mọi người đi [khóc khóc]
(5) Tồn cảo: là chương được viết sẵn nhưng chưa đăng, để phòng khi có việc không viết được thì lấy ra đăng bù, hoặc dịp đặc biệt thì dùng...
Thời gian đăng chương mới là mỗi ngày vào lúc mười hai giờ khuya, các độc giả có thể vào ngày thứ hai tỉnh dậy rồi đọc.
Cám ơn đã ủng hộ ^_^ Tiếp tục phát lì xì nha.
***
Diệp Trăn từ trước đến nay là người theo chủ nghĩa hưởng lạc (1), thờ phụng chính là tận hưởng lạc thú trước mắt. Cô đối với hiệu quả vận động buổi tối hôm qua còn thật hài lòng.
(1) Chủ nghĩa hưởng lạc: Thái độ nhân sinh của những người lấy khoái lạc vật chất làm mục đích ở đời. (Nguồn: Wiktionary)
Cô tự mình hiểu lấy, người mình đóng vai chính là Diệp Trăn, đến nay ở trong mắt Lục Bắc Xuyên mình chính là vợ của hắn, giữa vợ chồng làm loại sự tình này không phải thiên kinh địa nghĩa gì.
Nhưng điều kiến cô không thể nhịn được là, mình bị người khác đùa bỡn xoay quanh.
Cô đi đến trước giường Lục Bắc Xuyên, cúi người nhìn dung nhan của Lục Bắc Xuyên khi ngủ, nhìn chăm chú đôi mắt không nhúc nhích và lông mi đen rậm của hắn.
Nếu như là vờ ngủ, nhất định sẽ có sơ hở.
Nhìn xuống khoảng cách chỉ kém Lục Bắc Xuyên một centimet, hơi thở Diệp Trăn phả vào trên mặt Lục Bắc Xuyên, mắt thường cũng có thể thấy lông tơ nhỏ bé trên mặt khẽ nhúc nhích. Diệp Trăn nhìn chằm chằm đến mức con mắt đỏ lên chua xót, nhưng không thấy mảy may sơ hở nào.
Định lực rất tốt!
Diệp Trăn đứng dậy, một bên xoa thắt lưng bủn rủn một bên tiến vào trong toilet rửa mặt, cả ngày trôi qua vô cùng mệt mỏi, ngay cả mẹ Lục cũng cũng nhịn không được hỏi hai câu.
Nhoáng một cái đến tối, Diệp Trăn muốn tắt điện phòng bếp, lại ngoài ý muốn nhìn thấy lão quản gia đang bỏ một viên thuốc màu trắng vào chén sữa nóng hầm hập.
⬅ Trước Tiếp ➡