⬅ Trước Tiếp ➡
"Là Lục lão tiên sinh nhìn cô bình thường chiếu cố Lục tiên sinh quá cực khổ, cố ý kêu tôi lấy cho cô thuốc ngủ, để quản gia bỏ ở trong sữa bò của cô, kéo dài giấc ngủ say của cô vào ban đêm." William cười nói: "Ngủ say có thể giúp cô hóa giải một ngày mệt nhọc, khiến cơ thể thay cũ đổi mới, đối với thân thể rất tốt. Bất quá cô yên tâm, cái thuốc này sẽ không làm tổn hại gì đối với thân thể của cô."
"Ý anh là, cảm giác toàn thân bủn rủn gần đây, nguyên nhân là bởi vì ban ngày quá cực khổ?"
William gật đầu, "Tôi nhìn cô bình thường xoa bóp cho Lục tiên sinh, ngồi xuống cả ngày, cô còn trẻ, thân thể chịu được, nhưng tích lũy tháng ngày khẳng định là không thể."
Làm một bác sĩ chuyên nghiệp, William đối với hết thảy các loại bệnh đặc thù phá lệ mẫn cảm. Hắn nhìn những dấu đỏ ở trên cổ Diệp Trăn, ngưng lông mày, "Diệp tiểu thư, những dấu đỏ này trên cổ cô... Cô muốn đi kiểm tra thử không?"
"Kiểm tra?"
"Kiểm tra dị ứng, " William nói: "Tôi hoài nghi cô hẳn là bị dị ứng đối với thứ nào đó trong căn phòng."
Diệp Trăn vô ý thức vuốt chỗ dấu đỏ trên cổ, "Ý của anh là, những dấu đỏ trên cổ tôi, là bởi vì dị ứng?"
William hỏi lại: "Bằng không thì Diệp tiểu thư nghĩ rằng do cái gì?"
Hai gò má Diệp Trăn đột nhiên đỏ lên, lại nghĩ tới những cảnh triền miên kia ở trong mộng, rất không tự nhiên tằng hắng một cái, "Không có gì. Cảm ơn anh, có thời gian tôi sẽ đi bệnh viện kiểm tra xem."
William phong độ gật đầu, cùng một đám nhân viên y tế làm xong kiểm tra như thường ngày sau đó rời khỏi phòng ngủ chính.
Diệp Trăn nhìn nam nhân trên giường như cũ lâm vào mê man, không khỏi xùy cười ra tiếng.
Mình đến tột cùng suy nghĩ cái chuyện gì vậy?
Lục Bắc Xuyên từ lúc bị tai nạn xe cộ trở thành người thực vật đến nay cũng đã một năm, nếu không phải thật sự là người thực vật, vậy hắn nằm trên giường suốt một năm để làm gì?
Suy nghĩ nhiều vô ích, Diệp Trăn tận lực làm cho mình không suy nghĩ tới chuyện này nữa.
Mọi chuyện đều đã an bài thỏa đáng, tất cả đều nằm trong kế hoạch của Diệp Trăn, ba ngày sau đó cô liền có thể thuận lợi rời khỏi Lục gia. Nhưng là trước đó, cô nhất định phải cầm được thẻ căn cước của mình.
Cô gả vào Lục gia chính là dùng thân phận của Diệp Tình, thẻ căn cước tự nhiên cũng là mang thân phận của Diệp Tình. Thẻ căn cước của Diệp Trăn còn ở Diệp gia, trước khi rời đi khẳng định là phải cầm được.
Chỉ còn có ba ngày nữa, mà Lục Bắc Xuyên nửa tháng sau sẽ tỉnh lại, đến lúc đó Lục gia coi như muốn tìm lại con dâu cũng là đi tìm Diệp Tình, Diệp Trăn cô trời nam đất bắc không biết vui vẻ cỡ nào.
Nghĩ vậy, Diệp Trăn ngồi bên giường Lục Bắc Xuyên. Trên cổ tay Lục Bắc Xuyên thả ở bên ngoài chăn có một vết dây hằn màu đỏ, là Diệp Trăn buổi tối hôm qua dùng cà vạt trói chặt hai tay của hắn, máu không lưu thông để lại.
Diệp Trăn nhẹ nhàng xoa nắn lấy cổ tay Lục Bắc Xuyên, kỹ năng đấm bóp của cô học từ người hầu kia quả là không khổ công, rất chuyên nghiệp, xoa nhẹ cũng không lâu lắm, trên cổ tay Lục Bắc Xuyên hai vết dấu đỏ tiêu không ít.
Nhìn Lục Bắc Xuyên nằm trên giường, Diệp Trăn lại nghĩ tới con chó cô nuôi năm năm kia. Từ khi cô xuyên qua đến nơi đây, cũng không biết Sỏa Cẩu (*) kia cả ngày ăn ngon không, tập ngủ quen chưa. Đời này cũng không biết còn có cơ hội gặp lại nó hay không.
(*) Tên con chó.
Vừa nghĩ tới con chó kia, Diệp Trăn trong lòng bùi ngùi mãi thôi, cảm xúc sa sút, thở dài, "Tôi chiếu cố anh lâu như vậy, cũng coi là tận tâm tận lực. Mặc dù những cái đồ trang sức dây chuyền kia là Lục gia các anh cho chị tôi, nhưng người chân chính gả cho anh là tôi, cho nên tôi lấy đi một chút cũng không có gì đáng trách. Nể tình hai ta cùng giường chung gối lâu ngày, tôi cũng nhắc anh vài câu."
⬅ Trước Tiếp ➡