Lục phu nhân nửa ngày mới nói: "Bác sĩ, ý của anh là..."
"Đương nhiên, đây là tình huống xấu nhất, hiện nay điều kiện y học phát triển, Lục tiên sinh vẫn có khả năng đứng lên được."
William thích hợp an ủi khiến Lục phu nhân nhẹ nhàng thở ra, đồng thời, Diệp Trăn cũng nhẹ nhàng thở ra.
Tàn tật cũng tốt, dù sao bị tàn tật so với việc người khỏe mạnh đi làm nhiều việc ác tốt hơn nhiều.
Lục lão gia nghe xong nhẹ gật đầu, đứng dậy, "Tôi đã biết, vất vả cho anh rồi bác sĩ."
William cười nắm tay với Lục lão gia, "Không có gì."
Nói xong, đám người nhường ra một con đường để William và y tá rời đi, Diệp Trăn cũng bận bịu đến một bên.
"Diệp Tình, mau tới đây!" Lục phu nhân trong đám người thoáng nhìn thấy Diệp Trăn bên ngoài, ân cần vẫy gọi cô.
Lục lão gia cũng cười nói: "Vị thầy bói kia nói thật là chuẩn, nói Bắc Xuyên chỉ cần lấy cháu, trong một tháng cam đoan có thể tỉnh, cái này không phải là trở thành sự thật rồi sao? Ngày hôm nay... Vừa đúng lúc tròn một tháng Diệp Tình gả vào Lục gia chúng ta!"
Lục phu nhân lôi kéo tay Diệp Trăn, ra hiệu Diệp Trăn ngồi ở trên giường, trong lời nói tất cả đều là vui mừng, "Tình Tình a chính là bảo bối của nhà chúng ta! Bắc Xuyên, con đừng trách chúng ta tự tiện đính hôn cho con. Con phải biết một tháng trước con chính là cái người thực vật, nữ hài tử trong sạch nào dám gả cho con? Diệp Tinh lại nguyện ý!"
Diệp Trăn kiên trì ngồi ở trên giường, cúi đầu, lông mày buông thõng, thuận theo Lục phu nhân lôi kéo cô, khen cô.
"Còn có a, lúc con hôn mê đều là Tình Tình chăm sóc con, mỗi ngày ngồi ở bên giường đấm bóp cho con cả ngày, mẹ nhìn cũng cảm thấy đau lòng. Con có thể tỉnh lại nhanh như vậy bác sĩ William cũng nói là kỳ tích, mẹ nhìn a, Tình Tình chiếm phần lớn công lao. Về sau con phải hảo hảo đối xử với nó như mọi người nhà, con dám khi dễ nó," Lục phu nhân giả bộ cả giận nói: "Đừng trách mẹ không khách khí với với con!"
Lục phu nhân vỗ vỗ mu bàn tay Diệp Trăn, cười nói: "Tình Tình, về sau nếu như Bắc Xuyên dám khi dễ con, con cứ việc nói cho mẹ, mẹ chồng sẽ thay con làm chủ!"
Diệp Trăn cười cười, không nói chuyện.
Lục Bắc Xuyên ngồi dựa vào đầu giường, nhìn Diệp Trăn gục đầu xuống, từ góc độ này của hắn chỉ nhìn thấy cái cổ thiên nga trắng nõn tinh tế của Diệp Trăn, cái cổ hướng xuống, kéo dài đến xương quai xanh lõm trơn nhẵn, kia là một vòng độ cong khiến người si mê.
Lục Bắc Xuyên nửa ngày không nói gì, hồi lâu mới nhắm lại hai mắt, từ trong cổ họng phun ra một chữ, "Vâng."
Xem như chấp nhận sự tồn tại của Diệp Trăn.
Lục phu nhân triệt để yên lòng.
Bà biết đứa con trai này của mình giống mình, việc mình không nguyện ý ai cũng không thể miễn cưỡng hắn, nhưng một khi mình nhận định, người khác càng là không có cách nào miễn cưỡng thay đổi hắn.
"Con cũng tỉnh rồi, chờ một thời gian ngắn nữa thân thể con hồi phục thì bổ sung hôn lễ cho Tình Tình, để Tình Tình nở mày nở mặt gả vào Lục gia chúng ta, trở thành vợ của Lục Bắc Xuyên con."
Lục lão gia tại một bên nói ra: "Được rồi, việc này liền giao cho mẹ con đi chuẩn bị, Bắc Xuyên vừa tỉnh lại, để cho nó nghỉ ngơi thật tốt, chúng ta cũng đi thôi."
"Được, vậy chuyện này quyết định như vậy đi," nói xong, lại vỗ vỗ tay Diệp Trăn, lời nói và ánh mắt mang theo thâm ý, "Con ở đây chăm sóc Bắc Xuyên đi."