⬅ Trước Tiếp ➡
"Cậu cũng không có điều gì muốn nói sao?"
"Nói cái gì? Một đứa con riêng mà thôi."
"Con riêng cũng có quyền kế thừa!"
Lục Bắc Xuyên cười lạnh, "Tôi không đồng ý cho, người khác đừng mơ tưởng móc ra từ trong tay của tôi được một phân một hào."
"... Cậu đúng là nhà tư bản keo kiệt!" Người có gia đình hòa thuận mỹ mãn như William không thể nào hiểu được tình huống gia đình phức tạp như vậy, "Cái gì phải nói tôi cũng đã nói rồi, không có việc gì thì tôi liền đi trước."
Lục Bắc Xuyên gọi lại hắn, "Cái thuốc kia không cần đưa cho quản gia nữa."
William trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, "Thuốc gì?"
Lục Bắc Xuyên lời ít mà ý nhiều, "Ngủ."
William bừng tỉnh đại ngộ, "Cái thuốc kia... Cậu yên tâm, không có tác dụng phụ gì đâu, rất tốt với cơ thể người."
"Tôi nói," Lục Bắc Xuyên lập lại lần nữa, "Cái thuốc kia, không cần đưa cho quản gia nữa."
William nhíu mày, "Được, tôi đã biết. Bất quá hai ngày trước tôi trông thấy mấy dấu đỏ trên cổ vợ cậu, cho nên tôi bảo cô ấy nếu có thời gian thì đi bệnh viện kiểm tra nguyên nhân dị ứng một chút," Hắn nhìn quanh gian phòng này, nhún vai, "Căn phòng này có cái đồ gì đó bị hư hỏng thì phải."
"William!"
William cởi mở cười một tiếng, thừa cơ rời khỏi phòng.
Lục Bắc Xuyên lười biếng tựa ở đầu giường, hai mắt nhắm lại.
Vừa tỉnh lại đã phải nói nhiều lời như vậy, hắn rất mệt mỏi.
Một năm trước phát sinh tai nạn xe cộ, nửa năm trước đã thức tỉnh, lúc đó nghe nói, những gì Lục lão gia giao cho hắn cơ hồ hơn phân nửa đã rơi xuống trong tay Lục Thiếu Nhân. Lúc đó từ phần eo trở xuống của hắn không cảm nhận được gì, kết quả chẩn bệnh cho biết có thể sẽ phải trải qua tuổi già ở trên giường.
Chỉ vì một ít cổ phần, vậy mà nhẫn tâm ra tay với con trai ruột của mình.
Cha con? Khóe miệng Lục Bắc Xuyên hiện ra một tia giễu cợt.
Diệp Trăn đứng ở cửa ra vào, nhìn sắc mặt u ám mỉm cười của Lục Bắc Xuyên, tâm tình cực kì phức tạp.
Vừa tỉnh, lại trù tính âm mưu động trời gì?
Diệp Trăn đi qua, giữa lông mày mang theo cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Không sao chứ?"
Lục Bắc Xuyên mở mắt, ý vị thâm trường nhìn cô, chẳng biết tại sao lúc nhìn cô mà nỗi căm giận lo lắng bình thản lại, tâm tình đột nhiên tốt lên.
⬅ Trước Tiếp ➡