⬅ Trước Tiếp ➡
Lục lão gia thở dài, khoảng thời gian này ông mặc dù không ở nhà, nhưng ở nhà cũ cũng nghe nói đến hành vi súc sinh của Lục Bắc Phàm. Rõ ràng trong cái nhà này một cô nương nhỏ bé không nơi nương tựa, bị vũ nhục ủy khuất cũng không có chỗ nói.
"Đừng sợ, ông biết cái chuyện này không liên quan tới cháu, là cái tên hỗn trướng Lục Bắc Phàm này! Cháu yên tâm, chuyện này, ông nhất định thay cháu lấy lại công đạo!"
Diệp Trăn trầm mặc hồi lâu, nhẹ gật đầu.
Lục lão gia mắt nhìn Lục Bắc Xuyên vẫn còn đang hôn mê bên trong, nặng nề thở dài, "Chiếu cố thật tốt cho Bắc Xuyên, cháu yên tâm, Lục gia sẽ không bạc đãi cháu."
Diệp Trăn trầm thấp trả lời một tiếng, "Vâng."
Lục lão gia tử chống gậy quay người rời đi, Diệp Trăn lại tiếp tục ngồi xuống.
Nếu như có thể nước giếng không phạm nước sông, cô mới lười nhác nghiền chết Lục Bắc Phàm.
Lục Bắc Phàm không có đầu óc, tự cho là tiến được vào Lục gia, được Lục Thiếu Nhân coi trọng liền không coi ai ra gì, không kiêng nể gì cả. Nhưng đáng tiếc, bên trên Lục Thiếu Nhân còn có ông.
Lục Thiếu Nhân coi trọng con riêng Lục Bắc Phàm này, Lục lão gia có thể không thèm để ý, Lục lão gia quan tâm chính là Lục gia có người kế thừa hay không.
Huống chi quy củ cổ hủ của Lục gia này là do Lục lão gia định ra, một người coi trọng quy củ như vậy, có thể nhìn sự tình em trai ngấp nghé chị dâu bẩn thỉu như vậy tồn tại?
Diệp Trăn nhìn người trên giường, cười, "Lục Bắc Xuyên, hôm nay tôi có thể thay anh loại trừ đi một cái đối thủ. Mặc dù là chỉ một con kiến, nghiền ép liền chết rồi, nhưng tốt xấu tôi cũng giật giật ngón tay, đỡ đi phần nào."
Mí mắt Lục Bắc Xuyên run rẩy, con mắt nhấp nhô, giống như liền muốn mở hai mắt ra, một giây sau lại bình tĩnh lại.
***
Trong phòng khách, Lục Bắc Phàm quỳ gối trước mặt Lục lão gia nghẹn ngào khóc rống, nói mình uống rượu say, nhất thời ngu ngốc khiến tâm trí mê muội bị Diệp Trăn câu dẫn mới làm càn, cầu ông cho hắn một cơ hội.
Lục lão gia ngồi ở trên ghế chủ vị, hai tay chống gậy mặt không biểu tình nhìn Lục Thiếu Nhân, tức giận nói: "Lục Thiếu Nhân! Đây là con trai của anh, chính anh tự nhìn mà xử lý!"
Trong tiểu thuyết mẹ Lục Bắc Phàm là chân ái (1) của Lục Thiếu Nhân.
(1) Chân ái: Có thể hiểu là chân thật yêu nhau, là chỉ cần người kia cười thì ta đây cũng đủ hạnh phúc, chỉ cần người kia cười thế giới của ta như bừng sáng, chỉ cần người kia khóc thế giới của ta liền âm u mờ mịt, lòng ta liền rối như tơ vò. (Nguồn: Internet)
Hai chữ chân ái này có chút ý tứ, có nghĩa là tình yêu triền miên đến mức thê thảm, nhưng đáng tiếc đối với Lục Thiếu Nhân có vô số người tình mà nói, cái chân ái này không khỏi cũng quá rẻ mạt.
Đối với mẹ của Lục Bắc Phàm, Lục Thiếu Nhân khả năng thật có một tia tình cảm như vậy, nếu không cũng sẽ không chỉ mang về riêng Lục Bắc Phàm về Lục gia ở trong nhóm con riêng đông đảo đó. Nhưng ở trước mặt Lục lão gia tử có quyền lực lớn trong tay, cái gì mà chân ái, cũng chỉ là đồ ăn cho chó.
Hiểu con không ai khác ngoài cha, Lục Thiếu Nhân đương nhiên biết rõ sự việc này của Lục Bắc Phàm đã đạp đến ranh giới cuối cùng của Lục lão gia.
Anh trai hôn mê bất tỉnh, em liền ngấp nghé vợ của anh trai, còn bị bắt tại trận, việc này nếu để truyền đi thật đúng là một chút mặt mũi cũng bị mất.
Biết phạm phải Lục lão gia thì không có gì tốt, Lục Thiếu Nhân thật nhanh quyết định buông tha đứa con trai này, "Cha, ngài yên tâm, con sẽ xử lý tốt chuyện này."
⬅ Trước Tiếp ➡