⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn nhớ lại vật dưới háng của mình vừa rồi, âm thầm so sánh với thứ trên tay. Thôi, giả thì vẫn là giả, tuy cứng rắn nhưng không phải gân thịt của người, lạnh lẽo lại không hề có độ ấm.
Nhưng thứ đồ giả này cũng xem là thứ tuyệt vời trong phòng, khi đầu trên của ngọc chạm vào da thịt giữa hai chân khiến bà ta phải run lên từng trận.
Mà Lưu công công bên cạnh cũng lấy lông ngỗng khêu gợi chỗ tiếp giáp âm khí, hai mép thịt trai phì nhiêu cực kỳ mẫn cảm, lại còn mềm mại và hồng hào đến mê người. Lúc này, đầu ngón tay của bà ta âm thầm mở ra âm vật của mình.
Một hương vị ủ kín ngọt ngào chui vào mũi hắn, gậy rồng phía dưới lại thức tỉnh như bản năng.
Hóa ra chỗ ấy của nữ tử là trông như thế này! Trong lòng hắn cảm thán một tiếng. Phía trong lớp vỏ trai bao ngoài còn cất giấu hai lưỡi thịt non nớt, mà bên trên hai lưỡi thịt này là một viên ngọc trai nho nhỏ, vừa đáng yêu lại vừa lung linh. Nhưng nó chỉ lớn hơn hạt đậu xanh một chút, dưới sự âu yếm từ chiếc lông ngỗng mà từ từ chuyển sang đỏ lựng giống như sắp chảy máu.
Lưu công công thấy hắn sững sờ, bèn nắm tay hắn, đặt dương vật giả lên phía trên thịt trai của bà và ma sát qua lại.
"Á.. Nô gia.. Không chịu nỗi!" Tiếng rên rỉ dâm đãng của bà ta trở nên cao vút hơn, bàn tay kia tự nắm lấy đầu anh đào phía trên của mình.
"Trên người nữ tử có hai nơi, đều là bảo vật kỳ diệu được thần tiên ban cho, đó là hai viên anh đào trên ngực và ngọc trai ẩn nấp trong âm vật."
"Người nhìn xem, bộ dạng của bà ấy bây giờ chính là đạt được cực khoái."
Vầng trán ướt át làm nhòe đi đôi mắt bà, trên mặt, trên người bà ta giờ đã bị mây mù bao phủ. Tiếng ngâm nga "a ưm" hỗn loạn, tâm tư không biết đã trôi dạt về đâu.
Sau khi buông lỏng tay hắn ra, Lưu công công nhìn hắn làm theo những gì mà mình vừa mới làm. Tương tự, hắn đưa lông ngỗng vào dò xét cửa động, xoay nhẹ và nâng lên, các đầu lông ngỗng tụ thành một búi. Dâm dịch trong suốt và đặc quánh rỉ ra.
Lưu công công đưa lông ngỗng dính đầy dâm dịch lên đầu mũi để ngửi, dường như đây mới là cách để ông ta giải tỏa dục vọng. Sau đó còn vươn đầu lưỡi ra liếm, nhắm mắt thỏa mãn giống như đang thưởng thức rượu ngon. Ông ta nói:
"Ưm, nương tử vẫn đẹp như ngày nào." Lại có chút gì đó kiêu hãnh: "Nhưng dù đẹp đến đâu thì vẫn phải phục dưới kỹ năng của ta, ha ha ha."
"Đáng ghét!" Lưu phu nhân trách yêu một tiếng.
Còn hắn đang cầm dương vật ngọc như thể đã được đặt chân vào chốn tươi đẹp. Chơi với mép thịt trai chưa đủ, hắn bắt đầu tự hành sự mà không cần chỉ bảo. Hắn mò mẫm vào trong cái miệng nơi tuôn trào từng luồng dâm dịch, khi mạnh khi nhẹ mà đâm đầu gậy ngọc vào một chút khiến bà ta run rẩy. Ra ra vào vào, dương vật giả trơn nhẵn lẫn ẩm ướt sắp thấm đẫm hết cả lòng bàn tay hắn.
Tự nhận thấy nếu mình ở lại lâu hơn sẽ gây mất hứng, Lưu công công cung kính, đặt lông ngỗng sang một bên:
"Bài học thứ hai này, nô tài thấy Hoàng Thượng đã học được rồi, thậm chí nô tài còn chưa dạy hết thì người đã tự học được."

⬅ Trước Tiếp ➡