⬅ Trước Tiếp ➡
Loay hoay tới lui như vậy, cuối cùng đã làm tiêu hao hết sự kiên nhẫn của hắn. Hắn cau mày, chọn một lỗ hỗng hở ra giữa thịt trai và dùng hết toàn bộ sức lực để đẩy vào..
"A a a .."
"A!!"
Hồ Nhi đau đớn hét lên thảm thiết, bất chợt sản sinh luồng sức mạnh vô song và đẩy mạnh hắn ra. Phần thân dưới đau đớn tựa như bị đao chém, nàng miễn cưỡng chống đỡ thân thể, liếc nhìn chỗ nhụy hoa trong bóng râm kia. Trong bụi cỏ rậm rạp tuôn ra trân châu máu, cửa động như có suối máu tuôn trào ngấm xuống phần vải gấm phía dưới.
Hắn ngã trên mặt đất, thở phì phò, trên chiếc gậy rồng có dính vệt máu đỏ. Vừa nãy chỉ mới tiến sâu vào được một chút, vẫn chưa nếm thử được mùi vị gì thì Hồ Nhi đã đẩy ngã hắn. Lúc này trên thân nàng thấm đẫm mồ hôi, mặt vùi trong tóc, chỉ nhìn thấy mỗi cặp mắt cực sợ hãi đang nhìn hắn.
Điều này có nghĩa lý gì sao? Hắn là Thiên Tử bề trên, sao có thể hoảng hốt khi bị đẩy ngã trên mặt đất được? Hắn nổi cơn thịnh nộ, tức giận đứng dậy, dùng hết sức bình sinh đá nàng vào góc tường.
Cơ thể nàng bị va chạm, đầu đập vào vách tường sau lưng, xương cổ gãy oặt đi tựa như một nhánh cây nhỏ bé. Hồ Nhi còn chưa kịp hét lên thì đã trợn tròn mắt, chết tươi.
Hắn thở hổn hển, đứng sững sờ như thế trong giây lát. Đây là lần đầu tiên hắn giao hoan cùng với nữ tử, cũng là người đầu tiên bị hắn giết chết.
Sự hoảng loạn bỗng dâng trào. Suy cho cùng thì hắn vẫn còn là một thiếu niên. Hắn nhớ lúc trước đi săn cùng với phụ hoàng, đuổi theo một con thỏ trắng vào sâu trong rừng, hắn bắn tên dồn ép con thỏ kia chạy trốn thục mạng. Con thỏ kia đâm phải cọc gỗ và chết, trạng thái lúc chết vặn vẹo kỳ quái không khác như thế này là bao.
Trong buồng tắm không còn hơi nước mịt mờ lượn quanh nữa, có lẽ là nước đã nguội rồi, chỉ còn lại mùi tanh tưởi. Hắn vội nhặt một mảnh vải gấm buộc lên bên hông, chạy khỏi đó.
Lưu công công đang chờ hắn bên trong phòng, nhìn thấy hắn vội vã đi ra, trên mặt cũng hơi kinh ngạc nhưng rất nhanh đã biến đổi sắc mặt, sau đó gọi thị vệ đến xem xét và xử lý sạch sẽ.
Thị vệ khiêng theo một cuộn trắng và vội vã rời khỏi. Lưu công công cười rộ lên, xoa dịu hắn: "Việc này thường xuyên xảy ra, không có gì kỳ quái. Điện hạ chớ vì thế mà xoắn xuýt."
Hắn không hiểu ý của Lưu công công cho lắm, nhưng khi nhìn thấy nụ cười của ông ta thì ngược lại không còn sợ hãi nhiều thế nữa. Đợi đến khi không còn ai nữa, hắn mới mặc quần áo vào, vừa kéo bỏ khăn vải quấn bên hông thì ngửi thấy được mùi tanh nồng quen thuộc.
Chung quy vẫn phải xả ra. Cũng không biết là ra từ lúc nào, càng không biết bắn ra vì đâu.
-
"Từ xưa đến giờ không hề ít bạo quân dâm dục." Ta thấy không lạ lẫm gì, bèn đánh giá: "Nhà ta bần hàn, chưa từng nhậm chức trong cung nên chỉ được nghe lại những câu chuyện truyền tai nhau, không biết thật giả như nào."
"Chuyện truyền tai sao có thể không thật?" Lão đầu kia trả lời.
Ta ngáp một cái, lão đầu kể tiếp.

⬅ Trước Tiếp ➡