cô rất muốn nói cho cha biết rằng trong phòng cô đang có một con sói, nhưng Lý Hạc làm sao có thể để yên cho cô vạch trần mình như thế trước mặt mọi người được, cậu ta nhanh trí trực tiếp ấn cô té trên mặt đất.
"Muốn để cho cha cô biết quan hệ của chúng ta sao?" Cậu ta thấp giọng uy hiếp bên tai cô, đem hai tay của cô ấn xuống song song hai bên cạnh, một nửa thân thể cao to nằm ở trên người cô, hình thành một loại tư thế vô cùng ái muội.
"Chúng ta chẳng có quan hệ gì cả, tôi mới không sợ cha biết." Mộ Sở Văn đột nhiên đẩy cậu ta ra, nhanh chóng đứng lên thần tốc nhằm tới phía cửa phòng, lại bị cậu ta túm lấy áo từ phía sau kéo lấy, bàn tay vừa tiếp xúc ở sau lưng lưng đã chuyển qua tới trước ngực cô, hai tay của cậu ta vươn đến trước mặt cô, cô cho rằng cậu ta nghĩ muốn che miệng cô lại nên lên tiếng kêu lên: "Tên vô lại!"
Nhưng mà, Lý Hạc không công kích bộ vị cũng không phải miệng, mà là tấm áo sơ mi mỏng cô đang mặc.
Hai bàn tay to sờ soạng lấy hai mảnh vạt áo trước ngực cô, thô bạo xé rách, nháy mắt đem bộ áo ngực ren màu trắng cùng khe ngực toàn bộ lộ ra.
"Như vậy coi như không có vấn đề gì sao?" Cậu ta cười nhẹ, cường ngạnh đứng cao hơn so với cô một cái đầu không chút khách khí hôn lên môi cô, góc độ của cậu ta nhìn xuống có thể theo nhìn được hai nụ hoa phấn hồng.
Mộ Sở Văn hoảng sợ ngượng ngập không biết làm sao, lúc này lại nghe thấy Mộ Trung Kiệt ở ngoài cửa hỏi: "Văn Văn, có ai ở trong phòng con à?"
Cô còn chưa trả lời, bốp một tiếng vang nhỏ, áo ngực ngay tại trước ngực cô buông ra, cô muốn che đi đôi ngực bại lộ, Lý Hạc lại giống đọc thấu tâm tư của cô, nhanh chóng đem hai tay của cô giữ chặt ở sau lưng, bức cô ưỡn ngực thừa nhận cậu ta nhìn cô trần truồng.
"Văn Văn?" Mộ Trung Kiệt lo lắng hỏi lần nữa.
cô cảm thấy xấu hổ, mà lại không có cách nào tránh ra tên vô lại này được, càng giãy dụa thì cậu ta lại kéo càng chặt, sau đó cố ý buông tay, một lần lại một lần kéo rồi lại buông ra, cân nhắc nhìn trên da thịt im rõ dấu vết màu hồng.
"con không sao... Vừa rồi con nói chuyện điện thoại với bạn học một chút, ngại quá làm ồn đến cha mẹ, con sẽ nhỏ tiếng chút." Cô yếu đuối nói dối, lúc này Lý Hạc mới cười đem áo sơmi bao quấn lên người cô, nhưng bên trong chiếc áo sơ mi mỏng in rõ đường cong khiến cho người nhìn vào lập tức có ý nghĩ kỳ quái.
Nghe thấy âm thanh đóng cửa phòng của cha, cô mới nhẹ nhàng thở ra, xấu hổ và giận dữ trừng mắt: "Rốt cuộc là cậu muốn gì?"
Cậu ta không đáp hỏi lại: "Túi của chị đâu rồi? sáng nay khi ra khỏi cửa rõ ràng em đã thấy chị mang theo người mà."
Mộ Sở Văn theo bản năng nâng cânh tay hay mang túi xách lên, nhất thời nhớ ra vì mình nóng lòng muốn trốn khỏi chỗ Yến Sở nên căn bản không có thời gian lên lầu lấy túi xách, đành phải giả bộ như không có chuyện gì nói: "Để ở công ty, sao vậy? Định mua cho chị một cái mới à?"