"Con nên xem lại việc học tập của mình. Tiếng Anh ở nông thông dạy dỗ cũng chăng ra ngô khoai gì. Học kỳ này, cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho ta mấy lần, thầy nói điểm tiếng Anh của của con quá yếu, còn bảo về ôn lại sách trung học. "
Mặc dù sắc mặt bà Tần vẫn khó coi nhưng biểu cảm đã tốt hơn rất nhiều khi đối mặt mặt với Đường Linh. Bà thậm chí còn không hỏi thêm về chuyện Đường Linh về nhà muộn.
Nhưng Tần Tuyết Nhi lại thấy không vui. Cuối cùng Đường Linh cũng có chút ấn tượng trước mặt bà Tần, nhưng cô không thể để Đường Linh quay lại. Nếu không, sự lộng lẫy và giàu sang hiện tại của cô ta sẽ không còn nữa.
"Em gái, không phải đi học bổ túc sao?Hay là để mẹ xem tình hình học tập của em, cũng làm cho mẹ vui lòng. Mẹ nhất định sẽ thưởng cho chị."
Tần Tuyết Nhi vờ vịt quan tâm. Cô chắc chắn rằng Đường Linh đã chạy theo quyến rủ Mạnh Tử Hạo. Cả trường đều biết về chuyện Đường Linh theo đuổi Mạnh Tử Hạo. Mê muội Mạnh Tử Hạo thậm chí vứt bỏ liêm sĩ.
"A, không tốt lắm. Ta chỉ mới nhồi nhét một ngày."
Đường Linh vờ rụt rè nói. Hai tay căng thẳng ôm chặt cặp sách của mình .
Thấy Đường Linh căng thẳng như vậy, Tần Tuyết Nhi lại càng chắc chắn Đường Linh không có đi học bổ túc. Nó đã xảy ra đập vào mặt Tang Ling trước mặt bà Qin. Hãy cho phu nhân Qin biết rằng Tang Ling là một kẻ nói dối.
“Không quan trọng, con có thể nói về những gì con đã học hôm nay. Nếu con có tiến bộ, mẹ sẽ thưởng cho con chiếc túi con thích lần trước.”
Bà Tần nhìn Đường Linh đầy mong đợi. Dù gì thì Đường Linh cũng là con gái ruột của bà. Sau cùng, bà thực sự hy vọng Đường Linh có thể trở thành một nhân tài.
"Mẹ ơi, hôm nay cô giáo dạy chúng con kể lại các câu chuyện cổ tích bằng tiếng Anh. Cô giáo nói, những câu chuyện có thể giúp con học tiếng Anh dễ dàng hơn. Nhưng truyện dài quá, con không nhớ hết được. "
Đường Linh yếu ớt nói.
" Không sao đâu em gái, em có thể từ từ nhớ lại. "
Tần Tuyết Nhi càng chắc chắn rằng Đường Linh đã không đi học bổ túc. Không phải tiếng Anh ở trường trung học chỉ dạy ngữ pháp thôi sao? Chuyện cổ tích tiếng Anh ở đâu ra?
“Chỉ cần con đọc thuộc lòng đoạn đầu, mẹ sẽ thưởng cho con 30.000 tệ tiền tiêu vặt.”
Bà Tần một khi vung tay đều rất hào phóng. Khiến cho Đường Linh động lòng miễn cưỡng bắt đầu ngâm nga kể lại chuyện cổ Cinderella với giọng anh anh trôi chảy.
Dù sao xuyên đến thế giới cũng không quá tiện bộ so với kiếp trước của cô, cô chỉ cần học thuộc lòng là xong. Tất nhiên Tần Tuyết Nhi không biết rằng cô đã từng chăm chỉ học tiếng Anh để dụ dỗ một anh chàng chim to người ngoại quốc. Cuối cùng, trình độ tiếng Anh có thể đạt đến mức thông dịch viên.
Quý bà Tần trợn to mắt, không ngờ Đường Linh lại nói tiếng Anh tốt như vậy. Không chỉ vượt quá yêu cầu đặt ra, mà chuyện xưa còn khiến cho bà Tần cảm thấy có chút khó chịu.
Lọ lem bị mẹ kế bạo hành phải ăn mặc rách rưới ở trong căn gác nhỏ sống qua ngày, lúc nào váy áo cũng dính bẩn bám bụi. Đây không phải là cuộc sống của Đường Linh trước đây sao? Thế nhưng sau khi đưa Đường Linh về, bà ta lại còn chiều chuộng Tần Tuyết Nhi hơn.
Bà Tần càng thấy áy náy. Tuy nhiên, trình độ tiếng Anh ở trường trung học của Tần Tuyết Nhi căn bản nghe không hiểu Đường Linh nói gì. Nhìn thấy Đường Linh khoát loát thể hiện trước mặt bà Tần, cô ta càng tức giận. Hẵn là Đường Linh có trí nhớ tốt mới có thể học thuộc nhanh như thế. Nhưng điểm tiếng Anh không thể được cải thiện bằng cách học thuộc lòng. Cô ta chờ xem bài kiểm tra sắp tới của Đường Linh.
"Ba mươi ngàn nhân dân tệ đã được chuyển vào tài khoảng của con. Hãy nói cho mẹ biết những gì con muốn học trong tương lai"
Đường Linh ngay lập tức ôm lấy bà Tần mỉm cười: "Cảm ơn mẹ, mẹ, bạn là mẹ của con là tốt nhất."
Tần Tuyết Nhi đã tức giận đến nỗi lòng ngực phập phòng. Đường Linh không biết tại sao hôm nay cô ta lại tiếp tục nhắc đến chuyện này. Cô ta cứ luôn kể cho người khác nghe về thân thế của cô trong gia đình họ Tần.
Khi Đường Linh trở về phòng, cô thấy trong tài khoản có 30.000 tệ, liền không do dự mua mà một chiếc váy nhỏ.
Mặt khác, khi Mạnh Tử Hoành trở về nhà, anh vẫn có chút lo lắng cho Đường Linh. Vì vậy, lần đầu tiên trong đời anh ấy đã gửi một tin nhắn cho Đường Linh.
Mạnh Tử Hạo: Cậu về chưa? Cơ thể cảm thấy thế nào?
Đường Linh trực tiếp nhấc váy chụp ảnh hoa huyệt của mình.
Dường Linh: Sưng quá, cậu đâm mạnh quá. Bây giờ vẫn còn đau.
Nhìn thấy hoa huyệt sưng đỏ, mềm mại trên màn hình, Hạ Tử Hạo trực tiếp cứng lại.
————Thiệt chứ bả mê zai mà có thể đạt đến trình độ tiếng anh thượng thừa, đúng là tinh thần học tập đáng khen~ cừi chớt mị~