⬅ Trước Tiếp ➡
Đau khổ nhất không phải là bị gậy thịt thô to thao làm, mà bị là côn thịt thô to như vậy thao lộng nhưng vẫn phải giả vờ lãnh đạm.
Thấy Đường Linh không phối hợp với mình, Mạnh Tử Hạo dùng qua đầy mạnh mẽ chà xát vách thịt non mềm của hoa huyệt.
Thoáng chốc vận động mạnh mẽ làm quy đầu đã chạm đến điểm G khiến hai chân Đường Linh duỗi thẳng, dầu thủy trong động hoa cuồng cuộng chảy ra.
"bên trong bị ép chảy nhiều nước như vậy, đều phun lên trên quy đầu của tôi. Cậu còn vờ vịt không thích sao?"
Mạnh Tử Hạo nói xong, côn thịt vừa bị rút ra ngay lập tức thúc vào. Sâu trong hoa kinh phun ra một dòng nước trong suốt.
“Nhìn xem, côn thịt của Lão Tử bị dâu thủy của cậu bắn tung tóe rồi.” Mạnh Tử Hạo ấn đầu Đường Linh.
Đường Linh thấy rõ nước bắn dính trên con côn thịt thô to Mạnh Tử Hạo. Đám lông A0 rậm rạp dưới côn thịt đã bị sối ướt bởi thứ nước trong suốt ngoằn ngoèo.
Điều này không thể trách cô ấy, người đã khiến Mạnh Tử Hạo thao lộng dã mang như vậy, sao có thể không chảy nước.
"Cho dù tôi có phản ứng, thì sao. Đó chỉ là bản năng của cơ thể tôi thôi. Tôi không thích cậu."
Đường Linh đánh Mạnh vào lòng ngực Tử Hạo. Mạnh Tử Hạo nổi trận lôi đình, liền thúc mạnh côn thịt to lớn vào sâu hơn..
Chuông tan học đột ngột vang lên. Xung quanh là tiếng nói chuyện của học sinh.
Mạnh Tử Hạo buông tay, Đường Linh vừa đứng vững liền vung tay giáng xuống bạt tai.
Mạnh Tử Hạo không kịp phản ứng, khuôn mặt liền bị lệch về bên trái, đủ biết chủ nhân cú tát này có bao nhiêu tức giận.
Mạnh Tử Hào sưa nay tính nóng như lửa, nhưng nhìn đến không mặt nhỏ nhắn ướt đẫm đỏ bừng, bộ dạng xộc xệch ức nghẹn, yếu ớt, không hiểu sao lại cảm thấy có chút thoả mãn biến thái.
Ung dung nhếch lên khoé, Mạnh Tử Hạo nhẹ nhàng chỉnh lại áo quần của Đường Linh. Bộ dạng này của cô chỉ có anh mới được nhìn thấy. Anh sẽ không cho phép bất kì ai mơ tưởng đến cô
“Lần sau tôi sẽ tiếp tục thao cậu!”
Phải, Chỉ có anh mới có thể chơi đùa thân thể của Đường Linh!
Trong lớp học.
Mạng Tử Hạo lần đầu tiên thất thần. Ngay cả khi bước vào lớp, tâm trí cậu vẫn chỉ toàn là hình ảnh vòng eo mảnh mai duyên dáng và đôi vú trắng nõn hồng hào.
"Anh Mạnh, anh sao vậy? Sắc mặt có vẻ không tốt lắm."
Tần Tuyết đi tới ngồi trước mặt Mạnh Tử Hạo. Cô ta cố tình ép người về phía trước, khiến đường cong trước ngực lộ ra thêm đầy đặn.
“Không có gì.”
Mạnh Tử Hạo thấy người mình thích, tâm tình cũng tốt hơn.
"Đường Linh lại đến quấy rầy anh sao? Đường Linh đến từ nông thôn. Trước kia không được ai dạy dỗ nên cô ấy chắc chắn trở nên xuống xả hơn một chút. Anh Mạnh, em cũng rất lo lắng. Em không biết phải làm thế nào để giúp em gái mình.".”
Tần Tuyết thở dài. Tỏ vẻ như đang thật sự giúp Đường Linh nói đỡ.
Trước đây, Mạnh Tử Hạo nhìn mọi việc dưới góc độ của Tần Tuyết. Nhưng hôm nay lại nghĩ đứng về phía Đường Linh.
Lời nhận xét của Tần Tuyết Nhi bề ngoài là đang nói đến chuyện giúp đỡ Đường Linh, nhưng không phải lại luôn cố ý nhấn mạnh rằng Đường Linh đến từ nông thôn không được học hành?
Lúc trước Đường Linh trong mắt anh là một cô gái quê mùa thô lỗ. Trước đây, anh sẽ thấy Đường Linh luôn làm khó Tần Tuyết.
Nhưng hiện tại anh lại cảm thấy Tần Tuyết có chút giả tạo.
“Nếu em cảm thấy lo lắng, chỉ cần nhờ mẹ em tìm một vài giáo viên dạy phép tắt xã giao cho cô ấy là được.”
Khuôn mặt Mạnh Tử Hạo đột nhiên trở nên lạnh lùng.
“À, em cũng nghĩ như vậy.”
Tần Tuyết nhanh chóng che đi vẻ hoảng hốt trên mặt. Cô không muốn tìm một giáo viên dạy phép xã giao. Sau khi Đường Linh được dạy dỗ, cả nhà họ Tần sẽ chỉ chú ý đến cô ta.
Mạnh Tử Hoành cảm thấy trong lời nói của Tần Tuyết có sơ hở. Đường Linh về nhà họ Tần đã hơn nửa năm. Nếu như Tần Tuyết Nhi thực sự nghĩ như vậy, cô ấy đã nói với phu nhân Tần từ lâu rồi.
Giờ phút này, Tần Tuyết làm sao biết được lời nói ngắn gọn của cô đã cho Mạnh Tử Hạo nhìn rõ ràng bộ mặt thật của
CÔ.
Ngược lại, Đường Linh thực sự không thích Mạnh Tử Hạo, vì vậy một màng này lại càng hoàn mỹ.
-
-
-
⬅ Trước Tiếp ➡