⬅ Trước Tiếp ➡
“Thì anh cũng không cần phải gượng ép.”
Tô Vãn không quan tâm đến người anh hai đang bực tức, bước nhanh vào thư phòng của ông nội. Cánh cửa đóng lại, cắt đứt tiếng càu nhàu của Tô Nghịch bên ngoài.
Ông nội Tô đang ngồi trên ghế sofa, đeo kính lão, tay cầm một quyển sách nấu ăn cổ.
Những cuốn sách nấu ăn từ thời trái đất cổ đại đã thất truyền từ lâụ Cuốn sách trong tay ông nội, không biết đã qua bao nhiêu năm được ghép lại và sao chép thủ công, nhiều công thức nấu ăn bên trong không còn nguyên vẹn, nhưng với ông, đó vẫn là báu vật.
Bởi vì ngay cả những bản sao chép không hoàn chỉnh này, trong thời điểm hiện tại, cũng có thể bán được với giá trên trời
Thấy cháu gái bước vào, ông cẩn thận đặt quyển sách vào chiếc hộp kính trên bàn.
Tô Vãn chỉ liếc qua, rồi lập tức dời mắt.
Trước đây khi cô xuyên không về trái đất cổ đại, cô đã ở trong một gia đình đầu bếp nổi tiếng. Số lượng món ăn cô học được còn nhiều hơn gấp bội so với những gì ghi trong cuốn sách này.
Tất nhiên, cô chưa nói chuyện này với bất kỳ ai.
Cô cúi đầu nói “Ông nội, ông gọi con có chuyện gì ạ?”
“Thằng nhóc đó đâu rồi?”
“... Anh ấy có việc, phải đi rồi.”
Tô Vãn rất kính trọng ông nội, cô không muốn nói dối ông, nhưng vì biết có thể ngày mai cô và Cố Tước sẽ ly hôn, nên lúc này tốt nhất là không làm mọi việc phức tạp thêm.
Cô đứng dậy, rót cho ông một tách trà rồi nói “Ông nội, lúc đó nếu con không tìm ai đó kết hôn, có thể con sẽ bị hệ thống ngẫu nhiên ghép đôi với một người đàn ông nào đó. Lỡ người ta vừa xấu vừa xấu tính thì sao ”
Ông nội Tô nhận tách trà, thở dài “Vậy con có ưng thằng nhóc đó không?”
Trong đầu Tô Vãn thoáng hiện hình ảnh A Tước vừa khóc vừa hôn mình, khiến tai cô nóng bừng.
Cô nhỏ giọng nói “Dạ, thích ạ.”
Chỉ có điềụ.. thích mà không dám yêụ
Ông nội nhìn nét mặt của Tô Vãn, nhận ra cô cháu gái thật sự thích người đó, nhưng cô không chịu nói rõ danh tính của đối phương. Ông thử dò hỏi “Có phải điều kiện của cậu ta không được tốt, nên sau này con sẽ phải nuôi cậu ấy?”
Tô Vãn “...”
Ông ơi, thân phận của người ta không phải là không được tốt đâụ
Mà là tốt đến mức chỉ cần anh ấy hắt xì thôi cũng có thể làm sập cả chuỗi nhà hàng của gia đình mình mất
Với tâm trạng phức tạp, Tô Vãn đành gật đầu chịu trận.
Ông nội Tô chỉ cười nhẹ, đầy tự tin “Chuyện đó không thành vấn đề, nhà họ Tô chúng ta nuôi nổi cậu ta.”
Tô Vãn “...”
Ông ơi, ông tự tin quá rồi
Nhà họ Tô có giàu thế nào cũng không nuôi nổi sĩ quan chỉ huy tối cao của Liên bang đâu
Ông nội không nhắc thêm về chuyện này nữa, ông nhấp một ngụm trà rồi tiếp tục nói “Nhà họ Tô ta sắp mở chi nhánh tại tinh khu một. Nếu không có gì thay đổi, chi nhánh ở đó sẽ là lớn nhất trong toàn hệ thống. Thời gian tới, con và Tô Mạn đều sẽ vào Đại học Đế quốc, bố con có ý để Tô Mạn tiếp quản và học tập thêm.”
Ông nội nói vậy, mắt vẫn dõi theo phản ứng của Tô Vãn.
Cô không tỏ ra bất ngờ, chỉ hỏi nhẹ nhàng “Lý do của ông ấy là gì?”
“Con sức khỏe không tốt, còn Tô Mạn thì cẩn thận, làm việc chu đáo.”

⬅ Trước Tiếp ➡