Hoắc Dịch Thường dường như rất kích động, im lặng một lúc rồi nén giọng lại “Anh có nỗi khổ riêng, không thể thấy chết mà không cứụ Thôi được, anh không kịp về là lỗi của anh. Vãn Vãn, em hãy ly hôn với người đó đi, anh sẽ không chê trách em.”
Tô Vãn sững sờ.
Người này đúng là... quá tự tin
Cô đáp lại “Sao anh không hỏi xem, tôi có chê anh không?”
Hoắc Dịch Thường dường như không hiểu “Anh cứ nghĩ tình cảm giữa chúng ta rất tốt. Người đàn ông hôm qua chẳng phải em chỉ tạm thời tìm để giúp đỡ thôi sao?”
Tô Vãn không trả lời, cũng chẳng có ý định tiết lộ thân phận của A Tước.
Cô bất ngờ hỏi một chuyện khác “Tô Mạn đâu rồi?”
“Mạn Mạn sáng nay về tinh khu ba cùng anh. Vãn Vãn, để anh đến gặp em, anh sẽ cùng em làm thủ tục ly hôn rồi chúng ta sẽ cưới nhaụ”
“Cưới cái đầu anh ấy Muốn cưới thì cưới Tô Mạn đi Thôi được rồi, anh nói chuyện nhà hàng đi, nếu không có gì để nói thì tôi cúp máy đây.”
Tô Vãn lập tức ngắt kết nối.
Trước đây cô còn nghĩ rằng Hoắc Dịch Thường và Tô Mạn đang bí mật qua lại với nhaụ Nếu thật sự họ yêu nhau, cô còn có thể chúc phúc cho họ.
Dù sao thì đàn ông tệ với kẻ trà xanh đúng là một cặp đôi hoàn hảo.
Nhưng ai mà ngờ được, Hoắc Dịch Thường lại còn quay sang làm phiền cô
Đúng là quá mức chịu đựng
Đúng lúc đó, Quang Não của Tô Vãn lại kêu lên.
Cô tức giận nhấc máy và lớn tiếng mắng “Hoắc Dịch Thường, anh có biết xấu hổ không? Vì Tô Mạn mà anh cho tôi leo cây, giờ lại đến tìm tôi để đòi kết hôn là sao? Anh định làm gì, muốn trái ôm phải ấp à?”
“Ai muốn trái ôm phải ấp?”
Nghe giọng nói trầm lạnh quen thuộc từ đầu dây bên kia, Tô Vãn lập tức sững lại
Giọng này... nghe có chút quen, nhưng lại cũng không hẳn.
Cô vội nhìn lại tên hiển thị trên thiết bị.
Là Cố Tước?
Tô Vãn
“Tô Vãn?”
“Dạ có ” Phản xạ có điều kiện khiến cô bật thốt lên câu trả lời ngay sau khi được gọi, nhưng vừa nói xong cô đã hối hận.
Nhưng nghĩ lại, cô đã làm những chuyện còn hối hận hơn với Cố Tước rồi, nên cũng không đáng bận tâm lắm.
Lúc này, bên kia đầu dây, Cố Tước im lặng, không rõ là đang suy nghĩ hay bị bất ngờ bởi câu trả lời của cô.
Tô Vãn cắn môi, quyết định dứt khoát nói “Thưa chỉ huy Cố, tôi rất xin lỗi về chuyện hôm qua. Tôi đang gấp nên mới phải tìm người kết hôn. Nếu ngài không hài lòng, chúng ta có thể ly hôn ngay lập tức, tôi sẽ bồi thường cho ngài. Còn về chuyện ngài trải qua kỳ rối loạn cảm xúc...”
“Tút tút tút tút.”
Tô Vãn “...”
Trí não nhân tạo Tiểu Bạch vui vẻ thông báo “Chủ nhân ơi, nam chủ nhân đã ngắt kết nối rồi ạ.”
Tô Vãn mặt không cảm xúc “Tôi biết Còn nữa, cái gì mà "nam chủ nhân"? Cậu đang nói cái quái gì thế?”
Tiểu Bạch "Trí não nhân tạo của chỉ huy Cố gọi cô là phu nhân, nên tôi gọi chỉ huy là nam chủ nhân thôi, đó là cách xưng hô được hệ thống tự động thiết lập, không có sai đâụ"
“Đổi ngay ” Tô Vãn kiên quyết “Đổi thành chỉ huy Cố ”
“Được rồi.”
Tô Vãn nhìn chằm chằm vào màn hình liên lạc đã yên tĩnh suốt một lúc lâu, cuối cùng cô lấy hết can đảm gửi một tin nhắn qua.