⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng vì cô đã ngủ đông mất năm năm, sau đó lại gần như ở lì trong nhà suốt hai năm, nên số người khác giới mà cô biết chẳng nhiềụ
Cậu thanh niên khẽ mím môi, nói “Em tên A Tước.”
Cái tên này nghe như một biệt danh.
Dù cậu nhóc này có mọi điểm đúng gu của cô, nhưng hiện giờ điều quan trọng nhất với Tô Vãn là tìm một chú rể.
Giải quyết chuyện này xong rồi tính saụ
Tô Vãn xách váy định rời đi, nhưng đôi chân cô lại bị cái đuôi lông xù đó quấn lấy.
Cô ngẩng đầu lên, thấy cậu nhóc mắt hoe hoe đỏ hỏi “Chị định đi đâu?”
Vì cậu ấy quá đẹp, quá dễ thương nên Tô Vãn đặc biệt kiên nhẫn.
Cô nói “Chị đang gấp, phải tìm một người đàn ông để kết hôn. Khi xong việc, chị sẽ quay lại tìm cậu, được không?”
“Không, không được.” Cậu nhóc cắn môi, vô cùng ấm ức, đôi mắt đen láy phủ một lớp sương mờ, nhưng cái đuôi lông xù lại kiên quyết quấn chặt lấy cổ chân Tô Vãn. “Đừng đi, được không?”
Tô Vãn ôm ngực, tim cô như sắp tan chảy.
Ai nỡ rời đi chứ?
Cô bất lực, nửa đùa nửa thật “Ngoan nào, chị thật sự đang rất gấp, phải tìm chú rể. Nếu cậu hơn 20 tuổi thì tốt biết mấy, lúc đó cậu có thể giúp chị việc này rồi.”
Đôi mắt nai con của A Tước bỗng nhiên mở to.
“Chị ơi, em... em đã trưởng thành rồi ” A Tước nhíu mày, như đang suy nghĩ thật kỹ về tuổi của mình. Cuối cùng, cậu nói một cách vô cùng nghiêm túc “Chắc em phải tầm bốn mươi tuổi rồi ”
“Phụt ”
Dễ thương như thế này mà nói mình đã bốn mươi tuổi? Cưng ơi, em đang trêu chị đấy à
Nỗi bực tức vì Hoắc Dịch Thường bỏ trốn của Tô Vãn như tan biến ngay lập tức.
Cô cười, trêu chọc “Được thôi, cậu lấy Quang Não ra xem nào. Nếu cậu đủ hai mươi tuổi, thì cậu giúp chị chuyện này nhé. Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, cậu muốn ly hôn lúc nào thì chúng ta ly hôn.”
Mặc dù trong Đế quốc Liên bang, ly hôn không phải chuyện đơn giản, nhưng dù sao vẫn tốt hơn việc bị ghép đôi ngẫu nhiên với một người đàn ông không biết là cao thấp mập ốm ra sao.
Điều quan trọng nhất là, Tô Vãn rất coi trọng ngoại hình. Nếu sau này phải lấy một người xấu xí, cô thà nhịn ăn, mất ngủ còn hơn
Trước đây, việc cô thể hiện tình cảm sâu đậm với Hoắc Dịch Thường và đồng ý kết hôn cũng là vì ngoại hình của anh ta không tệ.
Nhưng so với A Tước trước mặt, Hoắc Dịch Thường chẳng khác gì củ khoai tây
“Quang Não…” A Tước ngó nghiêng xung quanh, rồi nhìn thấy thiết bị trên cổ tay mình.
Có vẻ nó bị hỏng, cậu loay hoay một lúc mới mở được giao diện đăng ký kết hôn.
“Chị ơi, là chỗ này phải không?”
Tô Vãn ghé lại nhìn, đó là một chiếc thiết bị màu đen, không rõ thuộc hãng nào, nhưng nhìn chất liệu sáng bóng, có vẻ không rẻ.
Có thể là thiết bị này có chế độ bảo mật, hoặc bị hỏng, nên cô không thể nhìn thấy những thông tin khác, trang cá nhân cũng hiện lên toàn lỗi. Nhưng may mắn là mã đăng ký kết hôn vẫn hiện rõ.
Chỉ cần Tô Vãn lấy trang thông tin cá nhân của mình ra, cả hai quét mã của nhau, coi như đã nộp đơn xin đăng ký kết hôn lên hệ thống trung tâm của Đế quốc.
Nếu cả hai đủ điều kiện, hệ thống sẽ phê duyệt.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên từ phía saụ

⬅ Trước Tiếp ➡