Mình có đang lừa cậu ấy không nhỉ?
Đơn xin kết hôn đã được gửi đến hệ thống trung tâm và đang chờ xét duyệt. Trong vòng một giờ, kết quả sẽ có.
Thôi kệ.
Nếu sau này A Tước hối hận, cô sẽ tìm cách ly hôn. Còn nếu cậu không hối hận... cô sẽ nuôi cậu cả đời
Một chàng trai dễ thương như thế này, cô nào có thiệt thòi gì.
Nhìn A Tước trong bộ quần áo rách nát, Tô Vãn nói “Đi nào, chị sẽ tìm cho cậu một bộ lễ phục mới.”
A Tước đứng dậy, nắm lấy tay Tô Vãn, ngoan ngoãn đi theo cô như một chú cún nhỏ.
Chỉ khi cậu đứng thẳng dậy, Tô Vãn mới nhận ra A Tước cao quá.
Phòng nghỉ dành cho cô dâu có sẵn những bộ lễ phục cho chú rể, tất cả đều may đo theo kích thước của Hoắc Dịch Thường.
Khi A Tước thay đồ, Tô Vãn mới thấy trên cánh tay cậu có một vết thương.
May mắn là nó không sâu và đã được băng bó.
Cô nhíu mày “Làm sao mà bị thương vậy? Để chị gọi bác sĩ kiểm tra cho cậu nhé?”
A Tước lắc đầu “Không cần đâu, không đaụ”
Tô Vãn xác nhận vết thương đã ngừng chảy máu và đang lành, cô mới yên tâm.
Cô thầm nghĩ, sau khi hôn lễ kết thúc, cô sẽ phải tìm hiểu A Tước là ai, tại sao cậu lại không nhớ gì về mình.
Tô Vãn chọn cho A Tước một bộ lễ phục màu đen, cổ tay áo được đính kim cương trắng, vừa vặn ăn khớp với những viên kim cương trên chiếc váy cưới của cô.
Tuy nhiên, cô phát hiện rằng, mặc dù A Tước trông trẻ trung nhưng lại cao hơn người cao 1m8 như Hoắc Dịch Thường. Chiếc áo sơ mi khi mặc lên người cậu căng chặt, làm lộ rõ đường nét cơ bắp rắn chắc.
Khuôn mặt thì đẹp như tranh, mà cơ thể lại... quá đỗi hoàn hảo
Khi ngước lên, Tô Vãn thấy A Tước đang nhìn mình, cổ cậu trắng mịn, thoáng hồng lên.
Tô Vãn ngạc nhiên “A Tước, cậu sao vậy?”
A Tước đáp “Chị ơi, hình như em đã gặp chị ở đâu rồi.”
Nghe câu nói này, Tô Vãn bật cười. Đây là câu tán tỉnh mà hồi ở Trái Đất cổ đại, ai cũng cho là cũ rích.
“Ừ, có thể chúng ta đã gặp nhau từ kiếp trước.”
A Tước nhíu mày, trông có vẻ bối rối, vì cậu nghĩ rằng đó có lẽ không phải là từ kiếp trước.
Nhưng đầu óc mơ hồ của cậu lại khiến cậu không thể nhớ ra điều gì. Mỗi khi cố nghĩ, đầu cậu lại đau nhức.
Mặc dù bộ lễ phục hơi chật, nhưng vẫn tạm chấp nhận được. Hai người đứng trước gương, trông vô cùng xứng đôi, một đôi trai tài gái sắc.
Tô Vãn đột nhiên nhớ ra, trên các màn hình lớn ngoài phố vẫn đang chiếu video cưới của cô và Hoắc Dịch Thường. Dù sắp đến giờ gỡ xuống, nhưng nghĩ lại vẫn thấy thật mỉa mai.
Đột nhiên, tay cô bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Tô Vãn quay đầu lại, thấy đôi mắt long lanh như mắt nai của A Tước.
“Chị đang nghĩ gì vậy?”
“Chị đang nghĩ... sao hệ thống trung tâm vẫn chưa duyệt đơn kết hôn của chúng ta nhỉ.”
Lúc này, khi hệ thống trung tâm Bạch Trạch nhận được đơn xin kết hôn, nó suýt chút nữa thì bị "đơ".
Vì tính chất đặc biệt của người nộp đơn, hệ thống trí não nhân tạo cao cấp này không thể quyết định ngay lập tức.
Thế là nó đành gửi thông tin về đơn xin kết hôn này cho người đàn ông quyền lực nhất của Đế quốc Liên bang