Mây Mưa Vu Sơn
Chương 5
⬅ Trước Tiếp ➡

đây" rồi trèo qua cửa sổ rời đi.
Sau khi Mộ Thuấn Hoa rời đi, căn phòng trở nên trống vắng nhưng Vân Phi Phi cứ có cảm giác như có một đôi mắt nào đó ẩn nấp trong góc tối, lặng lẽ quan sát mình, như muốn xuyên thấu cô, cô cố lấy hết can đảm nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy ai.
Có lẽ những ngày qua, cô đã suy nghĩ quá nhiều, quá lo lắng nên sinh ra ảo giác, Vân Phi Phi tự an ủi mình như vậy, rồi cất mấy tấm ảnh vào hộp đặt lại chỗ cũ, Vân Phi Phi tắt đèn, lên giường đi ngủ.
Sau một hồi lâu, Vân Phi Phi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ say, từ trong bóng tối, một bóng đen lặng lẽ xuất hiện, lấy vài tấm ảnh ra, mượn ánh trăng ngắm nhìn hồi lâu rồi nhếch môi cười, nụ cười ma mị đầy quỷ quyệt.
Người đàn ông cao lớn đứng lặng lẽ trước giường của Vân Phi Phi, bóng anh in xuống dưới ánh trăng, đủ để che khuất thân hình nhỏ nhắn của cô.
Cô vẫn đang say giấc, không hề hay biết rằng mình sắp rơi vào một cơn ác mộng kinh hoàng, cô sẽ rơi xuống địa ngục, sống không bằng chết..
Ngày đại hôn, dù hai người tổ chức hôn lễ theo phong cách phương Tây, cô dâu mặc váy cưới trắng muốt, nội y bên trong đương nhiên cũng là bộ nội y phương Tây mà Mộ Thuấn Hoa sai người mang đến nhưng theo phong tục của Giang Thành, cô dâu vẫn phải mặc chiếc áo yếm đỏ thêu hình đôi uyên ương đang bơi lội, tự tay thêu mắt cho đôi uyên ương, mang ý nghĩa vợ chồng hòa hợp, trọn đời trọn kiếp bên nhaụ Từ sáng sớm, Vân Phi Phi đã cảm thấy bồn chồn, lo lắng không yên, tay chân cũng luống cuống lạ thường, dù khâu vá không phải là sở trường của cô nhưng hiếm khi nào cô bị kim đâm, thế mà sáng nay, khi thêu đôi mắt cho chim uyên ương, cô lại liên tục bị kim đâm vào ngón tay, máu đỏ thẫm thấm vào chiếc áo yếm, hòa lẫn với với sắc đỏ vốn có của vải.
Mẹ Vân nhìn thấy liền nhíu mày, đành phải đón lấy chiếc áo yếm và tự tay thêu tiếp, điều này vốn không hợp quy tắc nhưng việc thấy máu trong ngày thành hôn là điều cực kỳ không may mắn.
Nhìn con gái trang điểm xinh đẹp, khoác lên mình chiếc váy cưới phương Tây lộng lẫy, bà nghĩ đến khoảnh khắc con gái mình bước qua ngưỡng cửa này, từ một cô gái ngây thơ trở thành một người vợ, mẹ Vân không kìm được cảm xúc, nước mắt tuôn rơi, nếu nhà họ Vân không lâm vào cảnh này, bà chỉ có một đứa con gái duy nhất, dù thế nào cũng phải giữ cô đến năm 18 tuổi mới cho lấy chồng, nhưng giờ đây, việc cô gả vào nhà họ Mộ lại là lựa chọn an toàn hơn cả.
Nếu vị đốc quân kia thực sự là Sở Quý Đình trong ký ức của họ, bà đã ở cái tuổi gần đất xa trời rồi nên không sao nhưng con gái bà đang ở độ tuổi xuân thì, nếu cậu ta thực sự đến trả thù, người chịu khổ ắt sẽ là con gái bà, giờ cô gả đi, được nhà họ Mộ bảo vệ, bà cũng yên tâm phần nào.
Dù hôn lễ tổ chức theo nghi thức phương Tây nhưng mẹ Vân vẫn giữ lễ cũ, chỉ tiễn con đến trước cổng, sau khi khóc lóc chia tay mẹ, tâm trạng Vân Phi Phi càng thêm bất an, thời tiết cũng đột ngột thay đổi, từ nắng đẹp bỗng chuyển sang u ám, mây đen kéo đến như báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống, không khí trở nên ngột ngạt, khiến cô cảm thấy khó thở.
Mãi đến khi


⬅ Trước Tiếp ➡